Chương 1116: Ý Định Của Mọi Người

Dược Thần

- Khục khục…

Trong miệng Lạc Khố Ân ho ra ngụm máu tươi, khóe mắt tràn đầy nước mắt thống khổ lên tiếng:

- Tin tức này là từ Tái Luân đế quốc Cổ Lôi Tư gia tộc tộc trưởng Bố Lan Thiết Đặc nói ra, sư phụ khi tham gia thí luyện thiên tài đại lục, đã bị cường giả của Linh Sư Tháp, Tội Ác Thành, Thần Phong đế quốc cùng Khai La đế quốc đánh chết, ngoại trừ sư phụ còn có các đệ tử tứ đại thế lực còn lại cũng đều vẫn lạc, kể cả Tái Luân đế quốc, hơn nữa ta còn nghe nói Linh Dược Sư Tháp Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ ngay lúc ban đầu còn không biết rõ tình hình, vì tìm kiếm sư phụ bọn họ một mình tiến vào địa phương thí luyện, kết quả lại bị Linh Sư Tháp Ngải Kim Sâm tháp chủ, Tội Ác Thành Tư Khoa Đặc thành chủ, Khai La đế quốc Tư Đặc Lí Nhĩ thánh chủ, Thần Phong đế quốc Khang Bá Ba Kỳ thánh chủ bốn người liên thủ đánh trọng thương, tin tức này là do Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ thông qua linh lực đưa tin, truyền lại Thánh Địa của đế quốc chúng ta…

- Cái gì…tại sao có thể như vậy?

- Linh Sư Tháp Ngải Kim Sâm tháp chủ, Tội Ác Thành Tư Khoa Đặc thành chủ, Thần Phong đế quốc Khang Bá Ba Kỳ thánh chủ, Khai La đế quốc Tư Đặc Lí Nhĩ thánh chủ liên thủ kích thương Linh Dược Sư Tháp Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ…

- Toàn bộ đệ tử thiên tài của năm thế lực lớn còn lại đều vẫn lạc!

- Rốt cục làm sao vậy, chẳng lẽ đại lục hỗn loạn rồi sao…

Lời nói của Lạc Khố Ân giống như sấm sét vang vọng bên tai mọi người, chấn kinh toàn bộ đại sảnh.

Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ là ai? Chính là nhân vật cao cấp nhất đại lục này, có thể nói đại biểu cho an bình của toàn đại lục, mà chuyện đã phát sinh hôm nay làm mọi người hoàn toàn rung động.

- Không…không có khả năng…

Trong miệng Lôi Nặc thì thào, vẻ phẫn nộ chợt cô đọng lại, sau đó nước mắt chảy xuống.

- Lạc Khố Ân, ngươi nói bậy, sư phụ sẽ không có việc gì, nói không chừng là Bố Lan Thiết Đặc tộc trưởng lừa gạt ngươi…nhất định là Bố Lan Thiết Đặc lừa gạt ngươi…

A Cơ Mễ Đức thần sắc kích động, sắc mặt đỏ bừng:

- Ta phải tìm hắn hỏi cho rõ ràng, tại sao phải bịa đặt ra tin tức như vậy, vì sao, rốt cục hắn lại ôm mục đích gì!

A Cơ Mễ Đức vọt tới trước người Lạc Khố Ân, kéo Lạc Khố Ân muốn lao đi.

- Sư huynh…

Lạc Khố Ân nghẹn ngào lên tiếng.

- Đừng gọi ta sư huynh, ta không có sư đệ như ngươi…

Gương mặt A Cơ Mễ Đức xanh tím gào thét.

- A Cơ Mễ Đức, dừng tay!

Đúng lúc này một thanh âm tràn đầy mỏi mệt vang lên bên tai A Cơ Mễ Đức làm cho hắn chợt khựng lại.

Hắn quay đầu, chỉ thấy Lôi Nặc đang bình tĩnh nhìn hắn, trên mặt không chút thần sắc, thật giống như không hề phát sinh chuyện gì, nhưng A Cơ Mễ Đức từ trong mắt hắn lại thấy được tuyệt vọng, đó là loại biểu lộ hoàn toàn mất hết niềm tin.

Càng làm mọi người không chịu được là mái tóc của Lôi Nặc vốn màu nâu đậm tản ra ánh sáng, ngay vùng tóc mai chỉ trong nháy mắt liền biến thành trắng xóa.

Cái gọi là tâm chết, giờ khắc này trong mắt mọi người cả người Lôi Nặc như già nua mấy chục tuổi, tràn đầy vẻ chán chường.

- Đại nhân…

Nhìn qua Lôi Nặc, nước mắt A Cơ Mễ Đức lập tức rơi xuống:

- Sư phụ…sư phụ…

Với tính cách ổn trọng của A Cơ Mễ Đức làm sao lại không khống chế được tâm tình của mình, lung tung ra tay đối với Lạc Khố Ân đây? Hắn chỉ là không thể tin được, không muốn tin tưởng lời của Lạc Khố Ân là sự thật, bắt buộc bản thân mình không thể tiếp nhận.

Sư phụ chết rồi sao? Sư phụ yêu thương hắn nhất, sư phụ của hắn đã chết rồi sao?

Hồi tưởng lại chuyện quá khứ, là sư phụ Kiệt Sâm cho hắn cơ hội làm người thêm lần nữa, năm đó hắn ở tại Hỗn Loạn Lĩnh bị người người chế nhạo, gia tộc ghét bỏ, chỉ có thể ở lại trong trung tâm giao dịch phối chế Cường Lực dược tề bất nhập lưu mà sống qua ngày.

Nhưng Kiệt Sâm đến, lại hoàn toàn cải biến vận mệnh của hắn.

A Cơ Mễ Đức vĩnh viễn sẽ không bao giờ quân sau buổi trưa hôm đó, Kiệt Sâm cho hắn Trúc Thể Linh Dịch, hắn thay đổi kinh mạch bản thân, từ ngày đó nhân sinh của hắn hoàn toàn thay đổi, trong nội tâm A Cơ Mễ Đức, Kiệt Sâm chính là cha mẹ tái thế của hắn.

Nhưng hôm nay sư phụ mà hắn kính yêu nhất lại chết rồi, làm A Cơ Mễ Đức làm sao mà tiếp nhận được.

- Ô ô…

Giờ khắc này người cầm quyền thực tế của Hỗn Loạn Lĩnh, đế linh sư trung cấp bát giai, linh dược đế sư bát giai đê cấp A Cơ Mễ Đức giống như một đứa bé gào khóc trước mặt mọi người.

- Sư huynh…

Nhìn biểu lộ bi thống của A Cơ Mễ Đức, Lạc Khố Ân cũng nghẹn ngào kêu lên.

- Đông đông đông…

Trong đại sảnh, A Cơ Mễ Đức hướng phương bắc nặng nề dập đầu lạy ba lần.

- Sư phụ, thù này của ngài đệ tử A Cơ Mễ Đức nhất định sẽ báo cho ngài, bất kể là ai, mặc kệ đối phương mạnh bao nhiêu, dù cùng thế gian là địch, phân thân toái cốt đệ tử cũng phải dùng máu rửa sạch cừu nhân, không chết không ngớt!

A Cơ Mễ Đức nghiến răng lên tiếng.

Ở bên cạnh, Lạc Khố Ân cũng siết chặt nắm tay, theo A Cơ Mễ Đức dập đầu quỳ lạy.

- Sư phụ, mạng của đệ tử là của ngài, không có ngài đệ tử đã sớm chết từ lâu, Lạc Khố Ân xin thề phải quét sạch toàn bộ những kẻ tham dự việc này, dù là đuổi lên tận trời xanh, đuổi xuống tận địa ngục đệ tử cũng phải báo thù, thánh cản giết thánh, thần cản giết thần…

Trong mắt Lạc Khố Ân cũng lộ vẻ điên cuồng.

- A Cơ Mễ Đức đại nhân, Lạc Khố Ân đại nhân, đối phương là cường giả Linh Sư Tháp, cường giả tứ đại thế lực, các ngươi cũng không nên quá xúc động…

Nhìn thấy bộ dáng điên cuồng của hai người, mọi người không nhịn được lên tiếng.

- Linh Sư Tháp thì thế nào? Tứ đại thế lực thì thế nào? Ta mặc kệ đối phương là ai, không thay sư phụ báo thù A Cơ Mễ Đức thề không làm người!

Thần sắc A Cơ Mễ Đức điên cuồng cắn răng lên tiếng.

- Đúng, Linh Sư Tháp Ngải Kim Sâm tháp chủ sao? Tuy bọn hắn cường đại, nhưng thì tính sao, người khác sợ hắn mà Lạc Khố Ân này không sợ!

Trong ánh mắt Lạc Khố Ân hiện lên vẻ kiên quyết.

- A Cơ Mễ Đức, Lạc Khố Ân, hai người các ngươi đừng làm việc ngốc nghếch, hơn nữa…

Vi Ân chợt lên tiếng:

- Ta không tin Kiệt Sâm đã chết!

- A?

Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía hắn.

- Lạc Khố Ân, căn cứ theo lời ngươi nói khi Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ vừa đi tới địa phương thí luyện đã bị Ngải Kim Sâm tháp chủ bọn hắn tập kích, cũng không tận mắt nhìn thấy thi thể của Kiệt Sâm bọn họ, ta hiểu Kiệt Sâm rất rõ, ta tin tưởng mặc kệ gặp phải khó khăn thế nào Kiệt Sâm đều có thể sống sót, bởi vì hắn là Kiệt Sâm, ta không tin hắn lại dễ dàng chết đi như vậy!

Trong mắt Vi Ân lóe ra tinh mang.

Cùng Kiệt Sâm ở chung một thời gian, làm Vi Ân có được lòng tin mù quáng đối với Kiệt Sâm.

- Đúng, với tạo nghệ trong linh dược học của Kiệt Sâm đại nhân, tứ đại thế lực kia làm sao có thể giết chết hắn, rất có thể chỉ đem Kiệt Sâm đại nhân bắt giữ, gọi là đánh chết chẳng qua là lừa gạt Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ mà thôi!

Đám người Cam Đạo Phu cũng lên tiếng.

- Có khả năng này, sư phụ nhất định sẽ còn sống!

Thần sắc A Cơ Mễ Đức có chút kích động.

Cho dù Lôi Nặc bọn họ đều biết rõ khả năng này thật nhỏ, nhưng con người chính là như vậy, phảng phất giống như một người sắp chết đuối, cho dù nhìn thấy chỉ là một cọng cỏ đều xem thành hi vọng cứu mạng, gắt gao nắm lấy không buông tay.

- Chư vị, ta chuẩn bị đến địa phương thí luyện tìm hiểu tình hình, nhìn xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì!

Vi Ân lạnh lùng lên tiếng.

- Vi Ân đại nhân, ngươi biết địa phương thí luyện ở đâu sao?

Lạc Khố Ân nghi hoặc hỏi.

- Phải, ở đông bắc đại lục, khu vực hoang vu phía đông bắc Thần Phong đế quốc!

Trước khi Vi Ân mất đi thực lực, dù sao cũng là một đế linh sư đỉnh phong, trong tình huống thánh linh sư cửu giai rất ít xuất hiện trên đại lục, Băng Đế Vi Ân của Khai La đế quốc cũng là một vị cường giả đỉnh cấp mà cả một quốc gia đều biết.

Hơn nữa hơn hai mươi năm trước, lúc Vi Ân trở thành đế linh sư đỉnh phong, hắn mới hơn ba mươi tuổi, bằng chừng ấy tuổi đã là đế linh sư đỉnh phong, là một trong những cường giả có hi vọng tấn cấp thánh linh sư cửu giai nhất Khai La đế quốc, thân phận địa vị càng không bình thường, vì vậy đối với hết thảy những địa phương thí luyện của các thế lực lớn của đại lục Vi Ân cũng từng nghe thấy qua, có thể tiếp xúc được một ít tin tức.

- Vi Ân đại nhân, chúng ta cũng muốn đi!

A Cơ Mễ Đức cùng Lạc Khố Ân đều kêu lên.

- Không được, hai người các ngươi không thể đi!

Ở bên cạnh, Lôi Nặc lên tiếng:

- Ta quyết định quay về Áo Lan Đa vương quốc một chuyến, cho nên hai người các ngươi phải lưu lại, nơi này cần các ngươi!

- Quay trở về Áo Lan Đa vương quốc một chuyến?

Tất cả mọi người nghi hoặc, mà Vi Ân không khỏi gật đầu.

- Hoàn toàn chính xác, chỉ sợ không được bao lâu thế cục trên đại lục sẽ lập tức hỗn loạn, Áo Lan Đa vương quốc cũng không an toàn, còn không bằng đưa bọn họ đến Hỗn Loạn Lĩnh, dù sao ở nơi này còn có vị đại nhân kia…

Nói tới đây ánh mắt Vi Ân không khỏi nhìn về hướng Vân Vụ chiểu trạch.

Lúc trước Thần Điện Thủ Hộ Giả đánh bại Tội Ác Thành Tư Khoa Đặc thành chủ đã từng nói qua, chỉ cần trong địa bàn của Hỗn Loạn Lĩnh, hắn đều có thể bảo hộ được mọi người, có hắn tọa trấn nơi này hiện tại Hỗn Loạn Lĩnh mới là chỗ vô cùng an toàn.

- Chúng ta…

A Cơ Mễ Đức cùng Lạc Khố Ân đều nóng nảy.

- A Cơ Mễ Đức, ngươi phải ở lại Hỗn Loạn Lĩnh!

Lôi Nặc biểu lộ nghiêm túc:

- Ngươi phải lưu lại thống soái toàn cục, Hỗn Loạn Lĩnh không thể không có người tọa trấn, mà Lạc Khố Ân, ngươi phải về Tái Luân đế quốc!

- Ta…

Lạc Khố Ân lập tức sốt ruột.

Nhìn thấy bộ dáng của Lạc Khố Ân, Lôi Nặc nghiêm túc nói:

- Lạc Khố Ân, muốn ngươi quay lại Tái Luân đế quốc là vì ở nơi này tin tức của chúng ta cũng không được linh thông, mà ngươi ở tại Tái Luân đế quốc dù sao còn có thể tìm hiểu được chút ít tin tức, điều này đối với chúng ta mà nói là phi thường hữu dụng!

- Dạ!

Nghe được lời nói của Lôi Nặc, tâm tình Lạc Khố Ân mới bình phục trở lại, gật nhẹ đầu.

Trong đại sảnh giờ khắc này mọi người chẳng khác gì dây cung bị căng cứng, tràn đầy cảm giác gấp gáp khẩn trương.

Tái Luân đế quốc, trên ngọn núi chính trong Thánh Địa cách đế đô gần trăm dặm.

Trên đỉnh núi mây mù lượn lờ quanh năm, khí tức linh lực nồng đậm như thủy triều không ngừng dâng tràn trên đỉnh núi, làm người rung động khó tả.

Giờ phút này trước cửa đá ngăm đen trên núi, một thân ảnh đang lẳng lặng đứng yên nơi đó, thân hình hắn cũng không cao lớn nhưng tạo cho người ta một loại khí thế vô hình, rất hiển nhiên là do bản thân đã ở địa vị cao rất lâu.

Thân ảnh này chính là đế vương Tái Luân đế quốc, chủ nhân của một quốc gia, Bỉ Đắc bệ hạ.

Nhưng giờ phút này vị đế vương đại đế quốc lại giống như một vị đệ tử ngoan ngoãn thần sắc có chút cung kính hướng ngay cửa đá trước mặt.

- Đại hiền giả, lần này trong cuộc thí luyện thiên tài Linh Sư Tháp cùng mấy thế lực kia thật quá hung hăng càn quấy, đánh chết chư vị trưởng lão Thánh Địa Tái Luân đế quốc chúng ta, còn đánh chết Lôi Nạp tôn giả cùng các đệ tử thiên tài của Thánh Địa, hiện tại đại lục rung chuyển, mạch nước ngầm đã khởi động, căn cứ theo tình báo của đế quốc đạt được Khai La đế quốc cùng Thần Phong đế quốc đang âm thầm tập kết quân đội, tuy trước mắt còn chưa thấy có dấu hiệu xuất kích nhưng căn cứ theo hành vi của đối phương trong cuộc thí luyện thiên tài sớm muộn gì sẽ phát động tiến công với các thế lực lớn của đại lục, ta muốn hỏi Tái Luân đế quốc phải chăng nên liên hợp với thế lực khác đánh đòn phủ đầu, giết cho đối phương trở tay không kịp…

Thanh âm bình tĩnh của Bỉ Đắc bệ hạ vang lên trên đỉnh núi.

Từ khi Bỉ Tư Pháp Mỗ đem tin tức các đệ tử của các thế lực lớn trên đại lục bị đánh chết trong thí luyện thiên tài truyền ra, các thế lực đều vô cùng chấn động, hiện tại mỗi thế lực đều đang phẫn nộ chuẩn bị, mặc dù bề ngoài biểu hiện ra gió êm sóng lặng nhưng kỳ thật đang giống như núi lửa sôi trào, tùy thời đều sẽ nổ tung bạo tạc.

Mà Tái Luân đế quốc là một trong tứ đại đế quốc trên đại lục, khác với song tháp cùng tam thành, diện tích lãnh thổ bao la, bản đồ cực lớn, một khi phát sinh chiến tranh chính là cuộc chiến trên toàn bộ đại lục, bởi vậy cần phải chiếm được tiên cơ, bằng không đợi tới khi đối phương tấn công thì đã chậm.

- Bỉ Đắc bệ hạ, tạm thời Tái Luân đế quốc có thể âm thầm liên thủ cùng Uy Thiên đế quốc và những thế lực khác, tập kết quân đội nhưng thời cơ chính thức phát động chiến tranh còn chưa thành thục!

Bên trong cửa đá một thanh âm già nua đạm mạc truyền ra.

- Thời cơ còn chưa thành thục?

Bỉ Đắc bệ hạ chau mày:

- Mạch Khắc Cách Loi Địch đại hiền giả, theo hành vi của Khai La đế quốc, Thần Phong đế quốc tứ đại thế lực đã làm trong thí luyện thiên tài mà xem, đối phương đã sớm có dự mưu trong chuyện này, hiện tại Tái Luân đế quốc đã bị tổn thất nặng rơi xuống hạ phong, nếu còn bị đối phương chiếm được tiên cơ tiến công đánh cho chúng ta trở tay không kịp, chỉ sợ đế quốc càng thêm lâm vào nguy hiểm…

Bỉ Đắc bệ hạ bình tĩnh lên tiếng.

- Bỉ Đắc bệ hạ, ngươi yên tâm, Khai La đế quốc cùng Thần Phong đế quốc trước mắt sẽ không phát động chiến tranh với Tái Luân đế quốc cùng Uy Thiên đế quốc đâu!

Thanh âm đạm mạc lại vang lên.

- Trước mắt sẽ không phát động chiến tranh sao?

Trong mắt Bỉ Đắc bệ hạ tràn đầy vẻ nghi hoặc.

- Phải!

Thanh âm già nua đầy vẻ khẳng định:

- Ít nhất trước Thần Đản Chi Nhật Khai La đế quốc cùng Thần Phong đế quốc sẽ án binh bất động, trước khi Thần Đản Chi Nhật đến, Ngải Kim Sâm tháp chủ bọn hắn sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn, sở dĩ lần này bọn hắn làm ra sự tình kia là vì muốn ngăn cản Bỉ Tư Pháp Mỗ tháp chủ sống đến ngày Thần Đản Chi Nhật, mà một khi Thần Đản Chi Nhật chấm dứt, thế cục tất cả các thế lực lớn trở nên trong sáng sẽ tới thời điểm toàn bộ đại lục khai chiến!