Chương 155: Cao thủ phương nào

Dược Thần

Nguồn truyện: Truyện FULL

Ngay tại thời điểm Kiệt Sâm vô cùng kinh dị thì từng đường vân hình lưới màu vàng đột nhiên lan tràn khắp thân thể Lôi Nặc, lập tức cả người Lôi Nặc tách ra một cỗ kim sắc quang mang cực lớn cả người lăng không trôi lơ lửng.

Cùng lúc đó, toàn bộ đám Linh sư đạt đến ngũ giai Tông Linh Sư trở lên trong phủ đệ gia tộc Thác Đức đều cảm nhận được một cỗ linh lực ba động vô cùng cường đại trong biệt viện của Kiệt Sâm truyền ra.

Mà chỗ sâu nhất ở trong phủ đệ của gia tộc, La Tư Đặc trong sân nhắm mắt dưỡng thần giờ phút này hai mắt bỗng nhiên mạnh mẽ mở ra nhìn về biệt viện của Kiệt Sâm, một đạo tinh mang trong đôi mắt La Tư Đặc lóe lên tức thì.

- Đây là ai tại phóng thích linh lực? Lục giai cao cấp Tôn Linh Sư? Không. . . Là thất giai Hoàng Linh Sư? Không tốt. . . Có người đến Thác Đức gia tộc ta ám sát thành viên gia tộc.

Khuôn mặt La Tư Đặc đột nhiên biến sắc, thân hình nhẹ nhàng lóe lên, cả người đã hư không tiêu thất trong phòng.

Trước mặt Kiệt Sâm, kim quang trên người Lôi Nặc không ngừng thu liễm, cuối cùng tất cả đều thu vào trong thân thể Lôi Nặc, còn Lôi Nặc cứ như vậy lơ lửng trên không trung mở hai mắt ra.

- Này. . . Thất giai Hoàng Linh Sư? Phụ thân tấn cấp đến thất giai Hoàng linh sư?

Trên mặt Kiệt Sâm lộ ra thần sắc vô cùng kinh ngạc, tại Tư Đặc Ân đại lục, lục giai Tôn Linh Sư có thể dừng lại trên không trung một đoạn thời gian, mà muốn như Lôi Nặc giờ phút này cả người im im lặng lặng lơ lửng trên không trung, chỉ có thất giai Hoàng Linh Sư mới có thể làm được.

Trên thực tế, Lai Sâm Đặc cho Kiệt Sâm miếng lục giai kim thuộc tính linh hạch là từ một đầu lục giai đỉnh phong Linh Thú thu hoạch đấy, mặt khác, Linh Thú đồng giai với nhân loại thì lực lượng cũng mạnh hơn phân nửa, linh lực ẩn chứa cũng phải nhiều hơn nhiều, Kiệt Sâm phối chế cho Lôi Nặc bình Linh Dược Tề ẩn chứa miếng lục giai hạch kim thuộc tính trải qua chuyển hóa đủ để đem linh lực trong cơ thể Lôi Nặc đề cao đến lục giai đỉnh phong.

Mà ngoại trừ lục giai kim thuộc tính linh hạch ra, Kiệt Sâm còn gia nhập thêm đại lượng tài liệu khác vào Linh Dược Tề, còn có một nửa năng lượng của Cuồng Bạo Linh Quả. Năng lượng cường đại như thế khiến sau khi Lôi Nặc hoàn toàn hấp thu lập tức để cho linh lực trong cơ thể Lôi Nặc đạt đến một độ cao không cách nào dung nạp, linh lực lục giai đỉnh phong cường đại liều lĩnh trực tiếp trùng kích cửa vào thất cấp kinh mạch của Lôi Nặc.

Nếu như thất bại mà nói thì cũng không sao, dù sao lục giai cùng thất giai không chỉ là kém một giai vị đơn giản như vậy, giống như sự khác nhau của chức nghiệp giả Linh Sư trung giai cùng cao giai, muốn đột phá cực kỳ khó khăn, cũng không phải là hiện tại Lôi Nặc có thể phá tan đấy.

Nhưng điều Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc cũng không nghĩ tới chính là, lúc trước lực lượng thần bí thân thể Kiệt Sâm chẳng những khơi thông toàn bộ lục giai kinh mạch trong cơ thể Lôi Nặc, hơn nữa còn làm cho bình chướng thất giai kinh mạch của hắn mở ra một cái lỗ hổng. Bị Linh lực đỉnh phong lục giai trong cơ thể Lôi Nặc hung mãnh oanh kích, nguyên bản mà nói bình chướng thất giai kinh mạch kiên cố vô cùng hiện tại bị linh lực lục giai đỉnh phong khổng lồ vô cùng xông phá khiến cho Lôi Nặc một lần hành động đột phá đến cảnh giới thất giai Hoàng Linh Sư.

Đây là điều mà ngay cả Kiệt Sâm cũng phải bất ngờ.

- Cao nhân từ phương nào tới Thác Đức gia tộc ta, xin mời ra gặp mặt.

Nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm như sấm rền từ trên không trung truyền tới sân nhỏ của Kiệt Sâm, thanh âm này như vang vọng trong cả thiên địa.

Không trung bên ngoài sân nhỏ, La Tư Đặc một thân trường bào màu xanh râu tóc theo gió tung bay, cả người vô cùng nghiêm túc, linh lực vô cùng cường đại như là sóng biển gào thét che khuất bầu trời, khí lưu trên không trung bắt đầu khởi động, trong lúc nhất thời ngay cả nắng gắt cũng trong chốc lát mất đi nhan sắc.

- Ha ha!

Lôi Nặc gào to một tiếng, cả người phóng lên trời, kim mang cường đại lập tức ngưng tụ thành một thanh Cự Kiếm ngút trời như muốn đâm thủng thương khung, hắn cầm lấy chuôi kiếm hung hăng đâm tới La Tư Đặc.

- Hừ!

La Tư Đặc hừ lạnh một tiếng, không có chút ý tứ né tránh, trong không khí vô số quang điểm màu lục lập tức hội tụ thành một tấm chắn cực lớn trước mặt La Tư Đặc, mặt ngoài mặt ngoài cự thuẫn là vô số linh triện, phù lục tản ra lục mang mờ mịt lưu chuyển, khí tức tràn đầy phong cách cổ xưa

Oanh!!!

Trường kiếm màu vàng cùng tấm chắn màu xanh lá oanh kích cùng một chỗ rồi triệt tiêu lẫn nhau, linh lực cường đại bắn ra bốn phía, vài đạo linh lực tàn phiến oanh kích trên ngọn giả sơn ở tiểu viện của Kiệt Sâm khiến cả hòn non bộ bị vỡ thành từng khối, bụi mù tràn ngập.

- Thúc công!

Lôi Nặc lơ lửng tại giữa không trung, trên mặt mang theo vẻ tươi cười, nhưng cũng ẩn hiện vẻ thở dài. Trước đó hắn cả ngày tang thương chán chường, cây khô gặp mùa xuân vẫn còn trỗi dậy, cả người Lôi Nặc hiện tại tràn đầy khí tức tự tin, giơ tay nhấc chân tựa hồ chấp chưởng thương khung, vặn vẹo càn khôn.

Tuy rằng La Tư Đặc là trung cấp Hoàng Linh Sư, mà Lôi Nặc mới vừa vặn tấn cấp thất giai, nhưng mà bên trong Ngũ Hành kim khắc mộc, lúc trước thử một kích, hai người thế lực ngang nhau, bất phân thắng bại.

- Lôi Nặc, tại sao là ngươi? Ngươi không phải. . .

Trên mặt La Tư Đặc lộ ra thần sắc vô cùng khiếp sợ, đối với cường giả thất giai đột nhiên xuất hiện tại phủ đệ gia tộc của chính mình, La Tư Đặc từng có rất nhiều suy đoán, địch nhân của gia tộc, bằng hữu của Kiệt Sâm, nhưng như thế nào cũng thật không là Lôi Nặc.

- Này. . . Này. . . Lôi Nặc, cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

Trong đầu La Tư Đặc toàn bộ là một tràng hỗn loạn, hắn đi theo Lôi Nặc rơi xuống tiểu viện của Kiệt Sâm.

- Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra?

Vừa lúc đó, bên ngoài sân nhỏ của Kiệt Sâm đột nhiên truyền đến một hồi thanh âm huyên náo vô cùng, vô số hộ vệ gia tộc nghe được thanh âm gầm lên của La Tư Đặc trên không trung, lúc này họ nhao nhao hướng về bên này.

- Tam thúc ( thúc công ), đã xảy ra chuyện gì?

Một ít đệ tử đời thứ hai giờ phút này cũng chạy tới, đám người Tạp Lan cũng thế.

- Tất cả các ngươi lui ra, không có phân phó của ta, mặc kệ người phương nào không được bước vào sân nửa bước!

La Tư Đặc đi theo Lôi Nặc rơi xuống tiểu viện thì cau mày đối với bên ngoài viện cao giọng quát.

- vâng!

Bên ngoài viện truyền đến âm thanh đám người Tạp Lan đồng thanh lên tiếng.

- Thất giai Hoàng Linh Sư, thất giai Hoàng Linh Sư, ta rõ ràng đã trở thành một gã thất giai Hoàng Linh Sư.

Lôi Nặc ở trong sân vô cùng kích động nhìn hai tay của mình, khóe miệng run run, trong hai mắt nước mắt như ẩn như hiện.

Mười tám năm rồi, trong nháy mắt, Lôi Nặc nghĩ tới chính mình mười tám năm sinh hoạt, từ khi mười tám năm trước bị Bát Giai Đế Linh Sư của Đạo Tư gia tộc hủy bỏ thực lực trở thành một phế nhân, Lôi Nặc chưa giây phút nào ngừng thống khổ.

Nhấn Mở Bình Luận