Chương 257: Tuỳ ngươi xử trí!

Dược Thần

Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Trong cả vùng Tây Bắc, Đế Linh Sư chính là một loại truyền thuyết, cho dù chỉ là Đế Linh Sư sơ kỳ cũng đủ có thể quét ngang tất cả các cao thủ vùng Tây Bắc này. Chiến lực như vậy tuyệt đối là vô cùng khủng bố.

- Ồ, đó là cái gì vậy?

Ngay khi tất cả dân chúng dang vui mừng phấn khởi thì một ít người đột nhiên phát hiện trên không trung Vương thành tựa hồ có mấy điểm đen.

Trong lúc kinh ngạc, những người xung quanh cũng hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn lên muốn xem đó là thứ gì.

- Hả, hình như là bốn người?

Có người nhãn lực tốt, không khỏi nghi hoặc lên tiếng.

- Quả nhiên là bốn người!

- Bốn Hoàng Linh Sư? Từ đâu đến vậy chứ?

Ngay khi tất cả dân chúng còn đang nghi hoặc thì đột nhiên:

- Lôi Nặc, lăn ra đây nhận lấy cái chết!

Một thanh âm hùng hậu vang vọng cả Vương thành Khoa Nhĩ Đốn.

Tiếng quát như sấm rền xen lẫn linh lực quẩn quanh mỗi một ngóc ngách trong Vương thành. Giờ khắc này, tất cả mọi người trong thành đều ngẩng đầu lên nhìn về nơi phát ra linh lực cường hoành như một cái trụ trời bằng linh lực trên cao chỗ bốn nhân ảnh kia.

Trong một cái sân vắng vẻ ở nơi sâu nhất bên trong gia tộc Thác Đức, hai mắt La Tư Đặc vốn đang nhắm bỗng nhiên mở ra mang theo vẻ khiếp sợ nhìn lên bầu trời. Nơi đó đang có bốn đại nhân ảnh lẳng lặng phiêu phù dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Vương thành.

Khi La Tư Đặc thấy đầu lĩnh là Áo Cổ Tư Đô thì sắc mặt không khỏi trở nên trắng bệch, thân ảnh nhoáng lên một cái đã xuất hiện trong sân của Lôi Nặc.

Trong sân, Lôi Nặc cũng đang lạnh lùng nhìn lên trời, trong hai mắt toát ra một loại cảm xúc khó hiểu, loại cảm xúc này vừa có hận, vừa có khuất nhục... nhưng chỉ duy nhất một thứ không có chính là sợ hãi!

Hắn nhớ rất rõ mười tám năm trước chính người này đã khiến hắn phải mất đi người nữ nhân mà hắn yêu nhất, đồng thời còn khiến đệ nhất thiên tài của vương quốc Áo Lan Đa là hắn phải trở thành một phế nhân không thể sử dụng được chút linh lực nào.

Mà bây giờ, người nọ lại một lần nữa xuất hiện, cũng một lần nữa dùng ngữ khí cao cao tại thượng muốn hắn ra nhận lấy cái chết.

- Lôi Nặc, chạy nhanh đi, là Áo Cổ Tư Đô đó!

La Tư Đặc lo lắng khuyên bảo.

Sự tình mười tám năm trước hắn cũng chứng kiến, hắn vĩnh viễn không quên được lúc đó. Thân là tộc trưởng mà hắn lại bị đối phương dễ dàng đánh bại, loại ánh mắt khinh thường lúc đó của đối phương đã khắc thật sâu vào tâm khảm La Tư Đặc, mà đại ca hắn sau lần đó cũng bị trọng thương buồn bực chết đi. Mười tám năm, không ngày nào hắn có thể quên được sự việc xảy ra lúc đó!

- "Vụt! Vụt! Vụt!..."

Bên ngoài đại viện của Lôi Nặc, rất nhiều nhân ảnh bay tới, tộc trưởng Lôi Áo, ngũ trưởng lão Tạp La Nhĩ, thống lĩnh hộ vệ Tạp Nhĩ Tư, Lao Lý, ra, thậm chí cả nhị trưởng lão luôn căm thù Lôi Nặc là Khắc Lao Đức, tam trưởng lão Tạp Lan cùng với Á Bá tât cả đều tới.

Khi thấy La Tư Đặc đã ở đây, mọi người lập tức thi lễ rồi lập tức đưa mắt nhìn về phía Lôi Nặc.

- Lôi Nặc, ngươi nhanh chạy đi a, là tên biến thái Áo Cổ Tư Đô kia đó!

Tất cả mọi người đều lo lắng nói.

Sự kiện mười tám năm trước chính là nổi sỉ nhục lớn nhất trong lịch sử gia tộc Thác Đức, đã khắc sâu vào tâm khảm mỗi một thành viên trong gia tộc.

Năm đó Áo Cổ Tư Đô là một Bát giai sơ kỳ Đế Linh Sư có thực lực đủ huỷ thiên diệt địa khiến cho tất cả những người chứng kiến lúc đó khó có thể nào quên được. Hôm nay đã mười tám năm trôi qua, không ai biết được tên Áo Cổ Tư Đô biến thái kia đã cường đại tới mức nào.

Mười tám năm qua, địa vị của gia tộc Thác Đức đầy nguy cơ, hôm nay bởi vì có Kiệt Sâm xuất hiện nên thanh danh của gia tộc trong vương quốc một lần nữa dâng cao. Cho nên hiện tại đứng trước nguy cơ của cả gia tộc, ngay cả đám người Khắc Lao Đức cũng đứng cùng chiến tuyến với Lôi Nặc đối địch.

- Lôi Nặc, nhanh cút ra đây cho ta, ta biết ngươi đang ở đây! Hừ, chẳng lẽ ngươi muốn làm rùa đen rút đầu sao?

Trên không trung, thanh âm hùng hậu kia lại tiếp tục vang lên như tiếng sấm rền rơi vào tai của mọi người bên dưới.

- Tên này...

Bởi vì Kiệt Sâm nên cả Vương thành rất nhiều người biết Lôi Nặc chính là phụ thân của Kiệt Sâm, do đó lúc này có rất nhiều người vô cùng phẫn nộ. Nhưng đối mặt với bốn người có thể lăng không mà đứng thì ít nhất cấp bậc cũng là cường giả Hoàng Linh Sư, mọi người dù có phẫn nộ cỡ nào cũng không dám lên tiếng a!

- Ha ha, cường giả của Đạo Tư gia tộc rốt cục đã đến, ha ha ha gia tộc Thác Đức, hôm nay chính là ngày tận diệt của các ngươi!

Bên trong gia tộc Lạp Đế Căn, đại trưởng lão Áo Bố Lí hai mắt đỏ bừng, trong nội tâm vô cùng hưng phấn điên cuồng gào thét.

"Giết, giết đi, giết sạch đám người gia tộc Thác Đức kia đi, ha ha ha... gia tộc Lạp Đế Căn ta mới chính là võ huân gia tộc duy nhất trong vương quốc này!"

Áo Bố Lí cầm đầu cả trưởng lão đoàn gia tộc Lạp Đế Căn nhìn lên bốn vị cường giả trên không trung mà vô cùng kích động.

- Là ai lại dám hô to gọi nhỏ trong vương quốc Áo Lan Đa của ta?

Đúng lúc này từ trong vương cung truyền ra một âm thanh phẫn nộ. Theo sau đó là một hắc ảnh nhanh chóng bay vút ra từ trong vương cung tới trước mặt bốn người.

Người này chính là vị Ám Ảnh thần bí luôn đi theo bên người Lai Sâm Đặc.

- Hả? Đế Lâm đại nhân không phải không có ở trong Vương thành sao? Vương quốc từ lúc nào đã có thêm một vị cường giả Hoàng Linh Sư vậy?

Mọi người không khỏi vô cùng nghi hoặc, nhưng trong lòng lại kích động không thôi.

- Ngươi là ai? Kêu Lôi Nặc ra đây cho ta, nếu không ta cũng không ngại huyết tẩy cả cái vương quốc Áo Lan Đa Vương thành này!

Áo Cổ Tư Đô lạnh lùng liếc mắt nhìn hắc y nhân trước mặt, trong ánh mắt xẹt qua một tia khinh thường, nói.

- Lôi Nặc, nhanh đi đi!

Mọi người trong sân vẫn ra sức khuyên bảo Lôi Nặc.

Bọn họ cũng không biết rằng chỉ cần Lôi Nặc bị phát hiện ra thì dù tốc độ có nhanh hớn nữa nhưng với thực lực Thất giai sơ kỳ Hoàng Linh Sư như hắn không thể nào tránh thoát được sự đuổi giết của tên Áo Cổ Tư Đô có thực lực Bát giai Đế Linh Sư kia a.

- Tên khốn Áo Cổ Tư Đô này!

Lôi Nặc phẫn nộ gầm lên, hai mắt như phún lửa.

- Áo Cổ Tư Đô, ta ở đây!

Lôi Nặc hung hăng cắn răng một cái, song quyền siết chặt quát lớn một tiếng rồi đằng thân bay lên không trung.

- Ài!

La Tư Đặc hung hăng dậm mạnh chân xuống đất một cái, trong miệng không khỏi thở dài một hơi, sau đó hai mắt liền trở nên kiên định, cả người cũng nhanh chóng phóng lên bay theo sau Lôi Nặc.

Quyết định mười tám năm trước của gia tộc là sai lầm, lần này quyết không thể giẫm lên vết xe đổ đó nữa.

- Lôi Nặc, ha ha, ngươi quả nhiên chưa chết!

Trên không trung, Áo Cổ Tư Đô lạnh lùng nhìn Lôi Nặc:

- Ngươi thật đúng là can cảm khi dám lên đây, rất tốt, rất tốt!

Khoé miệng Áo Cổ Tư Đô lộ ra vẻ tàn nhẫn, mỉm cười nói:

- Không ngờ mười tám năm trước ta phấ đi toàn thân kinh mạch cùng với linh lực của ngươi nhưng ngươi vẫn có thể khôi phục lại được a! Nhưng yên tâm đi, lần này ta sẽ trực tiếp lấy luôn cái mạng của ngươi!

Tên Áo Cổ Tư Đô này trước khi giết người còn mỉm cười nói cho đối phương biết là ta muốn giết ngươi! Quả là biến thái!

Cái ánh mắt cùng ngữ khi cao cao tại thượng này khiến cho lửa giận trong lòng Lôi Nặc hừng hực thiêu đốt.

- Đương nhiên, ngoại trừ ngươi thì cái tên nghiệt chủng gọi là Kiệt Sâm gì đó cũng là một trong những người ta muốn giết. Còn hai người các ngươi, có thể rời đi chỗ khác rồi!

Áo Cổ Tư Đô nhìn về phía hai người Ám Ảnh và La Tư Đặc nói.

Tên Áo Cổ Tư Đô này thật là âm hiểm, chỉ một câu đã làm trận doanh của ba người Kiệt Sâm lộ ra khe hở. Áo Cổ Tư Đô tủm tỉm cười nhìn hai người Ám Ảnh và La Tư Đặc chờ câu trả lời của hai người.

Nhìn Áo Cổ Tư Đô, sự phẫn nộ trong lòng Lôi Nặc giờ phút này giống như bị dội một gáo nước lạnh vậy.

- Mười tám năm trước tên biến thái này đã là một Bát giai sơ kỳ Đế Linh Sư, hiện tại đã qua mười tám năm, thực lực của hắn chắc chắn vẫn hơn xa ta và La Tư Đặc. Còn vị hắn y nhân kia, từ sự chấn động linh lực xung quanh mà xem thì đoán chừng thực lực cũng không sai biệt lắm so với La Tư Đặc. Hơn nữa bên đối phương ngoại trừ tên biến thái Áo Cổ Tư Đô này thì còn ba người nữa, đặc biệt là trung niên nhân đứng sau cùng kia, khí tức trên người toả ra cực kì khủng bố. Ta cho dù muốn chạy trốn cũng không thoát được!

Tình huống đã rơi vào tình trạng vô cùng nghiêm trọng.

Lôi Nặc không sợ chết, mười tám năm chịu đừng dày vò và thống khổ đã sớm khiến hắn nhìn thấu sinh tử. Nhưng câu nói kia của Áo Cổ Tư Đô lại khiến cho lòng hắn phát lạnh. Hắn không sợ chết nhưng đối phương không chỉ muốn giết hắn mà còn muốn giết cả Kiệt Sâm, chính điều này mới khiến nội tâm Lôi Nặc run rẩy.

"Làm sao đây?" Lôi Nặc hoang mang.

- Sao? Hai người các ngươi đã nghĩ kĩ chưa?

Áo Cổ Tư Đô mỉm cười lên tiếng hỏi nhưng trong nụ cười của hắn lại lộ ra hàn ý lạnh như băng.

- Oanh!

Ngay khi Áo Cổ Tư Đô mở miệng nói thì không gian trong phạm vị ngàn mét xung quanh đều bị trói buột. Nói đúng hơn là Áo Cổ Tư Đô đã có thể hoàn toàn điều khiển thổ hệ linh nguyên tố trong phạm vị ngàn mét xung quanh đem trói buộc lên mấy người Lôi Nặc. Thực lực càng cao thì năng lực thao khống lại càng mạnh!

Nguyên tố kết giới! Chỉ có Bát giai Đế Linh Sư mới có thể thi triển ra Nguyên tố kết giới!

Ba người cố gắn hấp thu lấy thuộc tính nguyên tố phù hợp với mình trong không khí để khiến bản thân có tehẻ càng thêm dung nhập vào hoàn cảnh xung quanh như luôn có loại cảm giác như lâm vào vũng bùn vậy.

- Tên Áo Cổ Tư Đô này thực lực so với mười tám năm trước còn đáng sợ hơn nhiều!

Lôi Nặc và La Tư Đặc hoảng sợ liếc mắt nhìn nhau, mà vị Ám Ảnh kia trong mắt cũng không khỏi toát ra vẻ sợ hãi.

Áo Cổ Tư Đô là một Bát giai Đế Linh Sư, mà La Tư Đặc cùng với Ám Ảnh đều là Thất giai trung kỳ Hoàng Linh Sư, về phần Lôi Nặc chỉ là một Thất giai sơ kỳ Hoàng Linh Sư mà thôi. Trận chiến này còn chưa bắt đầu nhưng kết quả đã sớm định rồi.

- Áo Cổ Tư Đô!

Lôi Nặc hét lớn lên.

- Sao vậy hả Lôi Nặc?

Áo Cổ Tư Đô nhìn về phía Lôi Nặc, trong mắt sát ý nồng đầm không hề che giấu.

Nếu không phải tên tiểu tử này năm đó đem muội muội Vưu Lợi Á của hắn dụ dỗ mất khiến cho bệ hạ đối với gia tộc của hắn sinh ra khoảng cách thì hiện tại thân phận của hắn không biết đã lên tới trình độ nào rồi, mà năm đó tên tiểu tử này cũng chỉ là một tên Lục giai Tôn Linh Sư mà thôi.

- À, hiện tại đã là một tên Hoàng Linh Sư a!

Sát ý trong lòng Áo Cổ Tư Đô dâng trào, khoé miệng nở nụ cười lạnh lùng, Hoàng Linh Sư trong mắt hắn cũng chỉ là như một con kiến khá mạnh mà thôi!

Lôi Nặc cắn răng một cái, nghiệm mặt nói:

- Nếu như ta nguyện ý thúc thủ chịu trói tuỳ ngươi xử trí, ngươi có thể buông tha cho Kiệt Sâm con ta không? Hắn vẫn chỉ là một hài tử mà thôi!

Áo Cổ Tư Đô không khỏi sững sờ, lập tức cười hả hả:

- Ồ, rất không tồi, thật là tấm lòng vĩ đại của người cha thương con!

- Lôi Nặc...

La Tư Đặc và Ám Ảnh đều giật mình nhìn Lôi Nặc.

Thúc thủ chịu trói?

Tâm thân Lôi Nặc đang run rẩy, hắn tình nguyện liều mạng của không muốn khuất phục trước mặt Áo Cổ Tư Đô, nhưng bị bảo trụ tính mạng cho Kiệt Sâm hắn có thết bất chấp tất cả.

Lôi Nặc nhìn chằm chằm Áo Cổ Tư Đô chờ đợi câu trả lời của hắn. Áo Cổ Tư Đô càng cười càng lớn khiến cho tâm thần Lôi Nặc càng thêm lo lắng bất định.

Sau khi cười xong, thanh âm của Áo Cổ Tư Đô dần trở nên lạnh tanh:

- Một cách nghĩ rất không tồi, bất quá ta cũng không muốn cho cái tên nghiệt súc kia còn sống trên đời này!

Dứt lời, đột nhiên trên người Áo Cổ Tư Đô tán ra một cổ sát khí kinh thiên.

Đáy lòng Lôi Nặc rung lên bần bật, trầm giọng nói:

- Áo Cổ Tư Đô ngươi...

- Cái tên nghiệt chủng kia vốn không nên có mặt trên cõi đời này, huống chi...

Hai tròng mắt Áo Cổ Tư Đô lãnh ý càng đậm:

- Ta trên đường tới đây nghe nói tên nghiệt chủng đó còn tham gia cái gì đại hội Linh Dược Sư của các chư quốc vùng Tây Bắc ngươi, còn đoạt được chức quán quân. Ài, Linh Dược Sư rất phiền toái a, vạn nhât cái con kiến nhỏ bé đó sau này biến cường thì muốn ra tay cũng rất phiền toái a, cho nên tốt nhất vẫn cứ bóp chết nó từ trong trứng nước!

- Ngươi có lẽ nên cảm tạ ta, sau khi giết ngươi ta sẽ lập tức đi giết tên tiểu tử đó để cho hai phụ tử các ngươi được sớm đoàn tụ dưới địa ngục!

Thanh âm của Áo Cổ Tư Đô vang vọng trên không trung, hiện tại đang giữa tháng năm, thời tiết ấm áp nhưng lúc này Lôi Nặc lại cảm thấy toàn thân lạnh như băng, lạnh như đang đứng trong gió bấc rét buốc ngày đông vậy.

- Ha ha ha...

Chứng kiến bộ dạng tuyệt vọng của Lôi Nặc, Áo Cổ Tư Đô không khỏi vô cùng khoái ý, cười ha ha:

- Đúng, đúng, ta thích nhìn cái biểu lộ này của ngươi ha ha...

Mặc dù cười nhưng ánh mắt của hắn vẫn rất lạnh lùng, Áo Cổ Tư Đô là một Bát giai trung kỳ Đế Linh Sư tu luyện đã nhiều năm, há lại không biết nặng nhẹ?

Hắn đã quyết định lấy mạng Lôi Nặc thì tên nghiệt chủng kia cũng không thể bỏ sót được.

Dọc đường đi tới đây, Áo Cổ Tư Đô đã nghe thấy rất nhiều người nghị luận về vị quán quân đại hội Linh Dược Sư bốn năm tổ chức một lần của các nước vùng Tây Bắc tên Kiệt Sâm kia, tên của tiểu tử này trùng với tên của tên nghiệt súc nhi tử Lôi Nặc nên Áo Cổ Tư Đô tò mò đi nghe ngóng thử.

Kết quả lại khiến cho hắn chấn động, tên Kiệt Sâm đạt giải quán quân trong lần đại hội này chính là người của vương quốc Áo Lan Đa, đồng thời cũng là đệ tử của gia tộc Thác Đức, nhi tử của Lôi Nặc.

Nhấn Mở Bình Luận