Chương 260: Chiến đấu kinh thiên và phối chế

Dược Thần

Khoảng cách gần trăm mét đối với hai gã Thất giai trung kỳ Hoàng Linh Sư chỉ thoáng cái là đến. Một đỏ một vàng, haiđạo lưu quang chỉ thoáng chốc đã đến trước mặt Lôi Nặc, hoả hôàng sắc hoả diễm cự kiếm cùng với thổ hoàng sắc kinh thiên trường kiếm điên cuồng chém xuống người Lôi Nặc.

Bên dưới mặt đất, tất cả dân chúng Vương thành đều tuyệt vọng cúi đầu nhắm mắt lại, còn Áo Cổ Tư Đô đứng một bên trên miệng khẽ mỉm cười.

"Chết đi!" Áo Cổ Tư Đô thầm quát lên trong lòng.

Nhưng đúng lúc này....

- A a a a....

Một tiếng rống điên cuồng giận dữ vang vọng cả thiên địa vang lên, một đạo lưu quang như lưu tinh thiểm lượt từ xa phóng vút tới, nguyên tố trên không trung Vương thành nơiđạo lưu quang này phóng qua như gặp phải một cơn lốc cuồng bạo, một làn sóng không gian vô hình như mặt nước bị kinh động bắn thẳng về phía hai tên Nội Nam và Bá Tác Nhĩ.

Gợn sóng vô hình kia nhìn như chậm chạp nhưng thực tế lại cực nhanh, khiến cho hai người Nội Nam à Bá Nhĩ Tác đều chấn động, dưới uy thế và công kích cường đại như thế, hai người lập tức cảm giác được tử vong đang hàng lâm.

- Công kích này ở đâu ra vậy?

Trong thời khắc nguy cơ, hai người lập tức huy kiếm chém xuống.

- Bồng!

Hai người dưới công kích kia lập tức bị ném bay ra xa, nện vào một toà nhà bên trong Vương thành.

Trên không trung lúc này, một trung niên nhân toàn thân bao bọc trong lục sắc quang mang đang lặng yên phiêu phù nơi đó dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người Áo Cổ Tư Đô và Tát Lợi.

- Ngươi là ai?

Trên không trung, trên mặt Áo Cổ Tư Đô và Tát Lợi đều lộ vẻ ngưng trọng, chấn động năng lượng cường đại trên người trung niên nhân kia khiến cho hai vị Đế Linh Sư như bọn họ cảm nhận được đối phương cũng là một cường giả Đế Linh Sư.

- Hả?

Khi Tát Lợi nhìn thấy gương mặt của Vi Ân thì không khởi sững sờ thì thầm:

- Gương mặt này làm sao ta lại thấy quen thuộc như vậy?

- Vi Ân?

Thấy Vi Ân, trong mắt Lôi Nặc lập tức hiện lên vẻ kích động và kinh ngạc không thôi.

TIn tức Vi Ân là một Đế Linh Sư trong cả vương quốc Áo LanĐa ngoại trừ Lai Sâm Đặc thì không còn ai biết nữa.

- Vút! Vút!

Hai tiếng xé gió truyền đến, Kiệt Sâm và Đế Lâm cũng đã chạy tới.

- Phụ thân!

Thấy vệt máu trên khoé miệng cùng bộ dạng chật vật của Lôi Nặc, Kiệt Sâm không khỏi phẫn nộ, hai tròng mắt đỏ bừng:

- Chuyện gì vậy? Là ai đánh phụ thân thành bộ dạng như vậy?

Trong cơn phẫn nộ, Kiệt Sâm chuyển mắt lên người Áo Cổ Tư Đô và Tát Lợi.

- Hai bọn chúng đều là Đế Linh Sư.

Trên mặt Vi Ân lộ vẻ ngưng trọng, đạm mạc nói.

Đáy lòng Kiệt Sâm không khỏi run lên, trong đôi mắt đang ngập tràn phẫn nộ cũng lộ ra một tia ngưng trọng. Sự cườngđại của Đế Linh Sư, Kiệt Sâm hiểu rất rõ, hơn nữa một mộtĐế Linh Sư đều có bối cảnh không tầm thường, mà phụ thân hắn thế nào lại chọc phải Đế Linh Sư vậy?

- Bành! Bành!

Bên trong đống đổ nát bên dưới Vương thành, hai đạo thân ảnh chật vật bò ra, khoé miệng rướm đầy máu tươi, trong ánh mắt đầy phẫn nộ và sợ hãi nhìn Vi Ân trên không trung.

Công kích vừa rồi của đối phương ẩn chứ uy lực cực kỳ cường địa khiến cho hai người bọn chúng lập tức trọng thương căn bản không cách nào phản kháng.

- Quay lại đây!

Tát Lợi khẽ quát một tiếng, Nội Nam và Bá Tác Nhĩ lập tức trở lại sau lưng hắn.

- Tại hạ là tam trưởng lão Tát Lợi của Đạo Tưu gia tộc, các hạ có phải là Băng Đế Vi Ân?

Tát Lợi lên tiếng chào hỏi, trong ánh mắt không khỏi lộ vẻ ngưng trọng.

- Băng Đế Vi Ân?

Áo Cổ Tư Đô ở một bên cũng sững sờ, là đỉnh phong cường giả của Khai La đế quốc, thanh danh của Vi Ân được lưu truyền rộng rãi ở Khai La nên Áo Cổ Tư Đô tự nhiên cũng nghe nói qua.

- Là ta!

Vi Ân lạnh lùng nói:

- Tát Lợi? Ta chưa từng nghe qua, Đạo Tư gia tộc cũng không biết, ta chỉ biết Quyền Đế Lạp Áo.

Trên mặt Tát Lợi lập tức lộ vẻ xấu hổ, nhưng nếu đối phươngđúng là Băng Đế Vi Ân như lời nói như vậy cũng không tính là cuồng vọng.

Tại Tư Đặc Ân đại lục, chỉ cần thực lực đạt tới Bát giai đỉnh phong Đế Linh Sư là có thể đạt được danh hiệu, giống như Băng Đế Vi Ân, Quyền Đế Lạp Áo, bọn họ mới chính là cường giả chân chính trên đại lục.

- Ha ha ha... ngươi là Băng Đế Vin Ân? Nói đùa gì vậy?

Áo Cổ Tư Đô nhịn không được cười ha hả, tựa hồ như nghe phải chuện tình cực kỳ buồn cười, sau đó chuyển sắc mặt lạnh giọng nói:

- Ngươi rốt cuộc là ai? Băng Đế Vi Ân từ hơn mươi năm trước trong một trận chiến đã bị trọng thương quy tiên rồi. Hừ, các cũng chỉ là một sơ kỳ Đế Linh Sư mà cũng dám xưng là BăngĐế, quả thực khiến người khác cười đến rụng rốn!

Với thực lực của Áo Cổ Tư Đô tự nhiên có thể cảm nhận được lực lượng trên người Vi Ân rất kinh khủng nhưng cũng chỉ ở cấp bậc Đế Linh Sư sơ kỳ mà thôi. Còn cường giả Bát giaiđỉnh phong Đế Linh Sư tuy chỉ hơn Áo Cổ Tư Đô một bậc nhưng là cường giả đã chạm đến cánh cửa của tuyệt thếcường giả Cửu giai Thánh Linh Sư, uy áp của cấp bậc cường giả này tuyệt đối không phải Vi Ân hiện giờ có thể so sánhđược.

Nghe Áo Cổ Tư Đô nói vậy, trên mặt Tát Lợi không khỏi lộ vẻ nghi hoặc, năm đó hắn đã từng từ xa xa bái kiến Vi Ân cho nên mới thấy có chút quen mắt. Mà hiện tại uy áp trên người vị Vi Ân này quả thật so với Băng Đế khí xưa kém quá xa.

Huống chi đế quốc nhiều nắm trước đã nhiều lần truyền lưu Băng Đế Vi Ân sớm đã bị trọng thương sau trận chiến với Bát giai Ám hệ hậu kỳ Đế Linh Sư Hắc Cách, thực lực biến mất, sau đó đã vẫn lạc.

- Ta cũng chẳng cần biết ngươi là ai!

Trên mặt lộ ra nụ cười lạnh:

- Đây là việc giả Đạo Tư gia tộc ta, ngươi nhanh chóng biếnđi, nếu không Đạo Tư gia tộc ta sẽ đuổi giết ngươi không tha!

Áo Cổ Tư Đô hắn quả thật có tư cách để cuồng vọng, ở nơi này thực lực Bát giai trung kỳ Đế Linh Sư của hắn quả thật là mạnh nhất.

- KHông cần nói nhảm nhiều làm gì, muốn chiến thì chiến!

Vi Ân vẻ mặt vẫn lãnh ngạo như vậy, đạm mạc nói.

Nếu là mười năm trước, hay là trước khi khôi phục thực lực nếu có người dám nói với hắn như vậy, tuyệt đối sẽ khiến cho hắn tức giận nhưng sau khi trải qua mười năm kinh nghiệm thì tâm tình của hắn lúc này đã hoàn toàn bất đồng so với trước.

- Hảo! hảo!

Hai mắt Áo Cổ Tư Đô híp lại thành một đường, sát ý tung hoành:

- Ta còn muốn cảm tạ ngươi đây, nếu ngươi không xuất hiện thì ta cũng không tiện ra tay a, nếu ngươi đã muốn cùng với ta là địch thì như vậy ngươi liền đi chết đi!

Trong lúc nói, thổ nguyên tố trong phạm vi ngàn mét xung quanh đã bị Áo Cổ Tư Đô ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ đánh thẳng tới Vi Ân.

Một kích này Áo Cổ Tư Đô không hề lưu thủ chút nào mà sửxuất toàn bộ lực lượng. Lập tức cả thiên địa cũng trở nên ảmđạm, tối tăm một mảnh, thổ nguyên tố bạo động mãnh liệt,đem ánh nắng mặt trời che khuất.

- Các ngươi lui ra!

Vi Ân hét lớn một tiếng, hai mắt bắn ra một đạo hào quang nhàn nhạt, thuỷ hệ nguyên tố trong không khí lập tức ngưng tụ thành một hàn băng cự chưởng hung hăng nghênh chiến.

"Ầm! Ầm!..."

Một tiếng nổ cực lớn vang lên, cả Vương thành dưới một kích này cũng kịch liệt chấn động, Vi Ân khẽ kêu lên một tiếng lui về sau mấy chục thước, bên kia Áo Cổ Tư Đô cũng thối lui vềphía sau vẻ mặt tái nhợt.

- Gia hoả này!

Áo Cổ Tư Đô không khỏi kinh ngạc, hắn có thể cảm nhậnđược lực lượng đối phương thi triển chỉ là Bát giai sơ kỳ ĐếLinh Sư nhưng không ngờ lại có thể ngang tay với một kích toàn lực của một Bát giai trung kỳ Đế Linh Sư như hắn?

- Trung kỳ Đế Linh Sư, hừ, cũng bình thường thôi!

Vi Ân cười lạnh một tiếng, trung kỳ Đế Linh Sư thì thế nào? Bằng vào kinh nghiệm chiến đấu cùng với năng lực thao khống thiên địa nguyên tố của hắn thì chỉ với thực lực sơ kỳĐế Linh Sư cũng không kém gì đối phương a. Nguồn: http://truyenfull.vn

- Ngươi...

Áo Cổ Tư Đô giận tím mặt, nhưng lại đột nhiên cười nói:

- Hảo, hảo, nhưng người đừng quên bên ta có tới hai người!

- Tát Lợi trưởng lão!

Áo Cổ Tư Đô hô lớn một tiếng, Tát Lợi vốn đang lẳng lặng phiêu phù đằng sau, trên người bỗng nhiên tuôn ra mộtđoàn hoả diễm như thực chất bay ra một bên, cùng tới Áo Cổ Tư Đô tạo thành thế giáp công đem Vi Ân bao vào giữa.

Trong lòng Tát Lợi minh bạch, mặc kệ Vi Ân này là ai, mặc kệ có phải Băng Đế hay không, nếu song phương đã ở vào thế đối lập thì cũng phải bằng bất cứ giá nào đánh chết đối phương nếu không hậu hoạn khôn lường.

- Cái này, cũng quá vô sỉ đi...

Đám dân chúng bên dưới thấy một màn này không khỏi chửi ầm lên.

Đám người Lôi Nặc cũng lộ vẻ lo lắng, lúc trước từ cuộc nói chuyện của song phương, bọn họ đều nghe ra được Vi Ân chỉlà một sơ kỳ Đế Linh Sư mà tên Áo Cổ Tư Đô đã là trung kỳ huống chi còn liên thủ với ten Tát Lợi kia, hai người cùng đối phó với Vi Ân, chỉ sợ Vi Ân...

- VÔ sỉ?

Khoé miệng Áo Cổ Tư Đô lộ ra nụ cười lạnh như băng, đã cùng với đối phương là địch thì như vậy phải triệt để diệt sátđối phương nếu không để đối phương chạy thoát được, mặc dù nói tuyệt đại đa số Đế Linh Sư đều tự kiềm chế thân phân mình nhưng nếu bị họ ôm hận rồi làm ra việc vụng trộm tập kích thành viên trong gia tộc mình thì cứ nghĩ gia tộc sẽ chịu phiền toái như thế nào.

- Nội Nam, Bác Tác Nhĩ, hai người các ngươi giết tên Lôi Nặc và nghiệt chủng Kiệt Sâm kia cho ta!

Áo Cổ Tư Đô vô cùng ẩm hiểm nói.

Đám người Lôi Nặc biến sắc.

"Đạo tư gia tộc! Đạo Tư gia tộc!" trong lòng Kiệt Sâm tràn ngập phẫn nộ, đoạn đối thoại của song phương đã làm hắn hiểu được hết thảy sự tình. Mười tám năm trước Đạo Tư gia tộc này đã muốn giết chết phụ thân hắn, cuối cùng dưới sựkhẩn cầu kiệt lực của mẫu thân hắn nên phụ thân hắn mới chỉ bị phế đi một thân thực lực. Hôm nay, đã mười tám năm trôi qua, Đạo Tư gia tộc lại xuất hiện, chẳng những đòi giết phụ thân hắn mà ngay cả hắn cũng muốn giết luôn.

Kiệt Sâm phẫn nộ đến toàn thân run rẩy, nhưng hắn biết rõ hiện tại phẫn nộ cũng vô dụng, chỉ có thực lực mới là vươngđạo!

- Vút! Vút!

Nhận được mệnh lệnh của Áo Cổ Tư Đô, Nội Nam và Bá Tác Nhĩ lập tức hoá thành hai đạo lưu quang từ trên không trung lao vút xuống.

Thân hình Vi Ân khẽ động, giơ tay lên tụ tập băng hệ linh lực muốn chặn đường hai tên Nội Nam nhưng liền bị Áo Cổ TưĐô ngăn lại.

- Ta thấy ngươi hiện tại tốt nhất vẫn nên cân nhắc cho tính mệnh của bản thân đi a!

Áo Cổ Tư Đô tà ác cười nói:

- Đối thủ của người chính là hai người chúng ta đây!

- Kiệt Sâm, con nhanh chạy đi!

Lôi Nặc gào lên.

Đế Lâm cũng nhìn sang Kiệt Sâm, biểu thị ý nghĩ như Lôi Nặc.

"Trốn?" sắc mặt Kiệt Sâm âm trầm, chưa nói đến việc có chạy thoát hay không, cho dù có thể thì hắn cũng sẽ không chạy.

Trong đầu Kiệt Sâm lập tức dâng lên một ý niệm: "Hôm nay muốn đánh bại đối phương, chỉ có..."

Nghĩ tới đây, Kiệt Sâm hít sâu một hơi, thần sắc đang phẫn nộ của hắn theo từng nhịp hô hấp dần dần bình tĩnh lại, trong ánh mắt đầy vẻ thanh minh vô bi vô hỉ.

- Kiệt Sâm muốn làm cái gì vậy?

Trong lúc mấy người Lôi Nặc nghi hoặc thì đột nhiên chứng kiến tay phải Kiệt Sâm nhoáng một cái từ trong không gian giới chỉ lấy ra bộ dụng cụ phối chế đổi được từ trong tay Tư Lý Lan Tạp để trước mặt mọi người.

Ngay sau đó, một ít tài liệu cổ quái cũng theo đó xuất hiện trong mắt mọi người.

Cuối cùng xuất hiện trước mặt mọi người là Băng Linh Thánh Quả bị đóng băng bên trong khối huyền băng vạn năm hình thoi trong suốt như thuỷ tinh.

Trên không trung, hai mắt Vi Ân lập tức sáng ngời, dưới mặtđất đám người Lôi Nặc hai mắt cũng sáng ngời.

Thực lực của Vi Ân là Lôi Nặc đều do Kiệt Sâm khôi phục lại cho nên hai người đối với Kiệt Sâm có một loại tin tưởng đến khó hiểu.

- Tên tiểu gia hoả này muốn làm cái gì vậy?

Áo Cổ Tư Đô cũng thấy được hành động của Kiệt Sâm bên dưới, hắn không khỏi cười lạnh một tiếng rồi lại đưa mắt tập trung lên người Vi Ân. Điều mà hắn và Tát Lợi muốn làm chính là giết chết tên Vi Ân này, mọi chuyện sau đó dễ dàng rồi.

Dù tên VI ÂN này chỉ có thực lực Đế Linh Sư sơ kỳ nhưng bọn hắn cũng quyết liên thủ giết chết không cho VI Ân có cơ hội chạy thoát. Chỉ cần có thể giết được Vi Ân thì những người còn lại có khác gì kiến hôi?

- Đừng để cho hai tên gia hoả kia quấy rầy Kiệt Sâm!

Lôi Nặc lạnh lùng lên tiếng, sau đó đưa mắt nhìn hai tên Nội Nam và Bá Tác Nhĩ đang bay xuống, ánh mắt lập tức bắn ra hai đạo tinh mang phóng người bay thẳng lên hung hăng nghênh đón đối phương.

- Ha ha, đến đến, ta cũng muốn xem thử khoảng cách tới trung kỳ Hoàng Linh Sư của ta còn bao xa nữa, một bước này đến tột cùng phải làm sao để bước qua?

Đế Lâm vẫn luôn bị kẹt tại Thất giai sơ kỳ Hoàng Linh Sư mãi chưa đột phá được nên cũng lập tức cười ha hả lao lên.

- Hai tên gia hoả bị trọng thương mà cũng dám tới đây sinh uy? Đến đây, để xem ta làm sao lưu hai người các ngươi lại!

Ám Ảnh cũng cười lạnh một tiếng phóng thẳng lên.

Hào khỉ khẩng trương xung quanh cùng với tràng cảnh đại chiến ác liệt như vậy nhưng trên mặt Kiệt Sâm lại không hềcó chút dao động nào, lúc này tâm thần hắn toàn bộ đã chìm đắm trong việc phối chế rồi.

Cái này quan hệ đến vô số mạng người nơi đây...

Khi chịu áp lực thì con người cũng sinh ra cường đại dũng khí...

- Oanh!

Âm thanh chiến đấu trên không trung bắt đầu vang lên, và hai tay Kiệt Sâm cũng bắt đầu động...

Tất cả mọi người có thể hình dung được biểu lộ Kiệt Sâm lúc này, cùng với hai tay của hắn.

Tại thời khắc này, cả người Kiệt Sâm rơi vào một trạng tháiđặc thù, tất cả mọi thứ chung quanh ầm ầm biến mất trongđầu hắn, trong thiên địa một phiến hắc ám, mà thứ duy nhất tồn tại trong cảm giác của hắn, chỉ có dụng cụ và tài liệu phối chế đặt trên mặt đất thôi.