Chương 276: Lập tức cút, nếu không, chết! (2)

Dược Thần

Ở trong Linh Dược giới, không có tuổi tác bối phận, chỉ có đạt người vi sư.

Một tay nhẹ nhàng khoác lên trên vài Cam Đạo Phu, ngăn cản hắn lại, đúng là Kiệt Sâm ở cạnh hắn.

- Lập tức cút, nếu không, chết!

Kiệt Sâm đạm mạc lên tiếng, thật vất vả mới tìm được chút tin tức từ chỗ Cam Đạo Phu, Kiệt Sâm cũng không muốn còn chưa tìm được manh mối, đã bị người cắt đứt.

Nếu như ở Tây Bắc chư quốc, Kiệt Sâm căn bản không sẽ hung hăng càn quấy như thế, nhưngnơi này là Hỗn Loạn chi lĩnh, từ lưỡi đao đang nhỏ máu vô cùng sắc bén của hơn mười đại hán kia và phương thức vào cửa của đối phương lúc trước là biết được, hộ vệ trong phường thị Khang Tư gia tộc đoán chừng hiện giờ toàn bộ đã chết bên ngoài cả rồi.

Ở chỗ này, không có người nào nói đạo lý với ngươi cả!

Chỉ cần thực lực ngươi mạnh, ngươi có thể tùy ý giết người, đương nhiên, ngươi cũng có thể sẽ sau một khắc bị người mạnh hơn nữa đánh chết, tại đây, chính là Hỗn Loạn chi lĩnh.

Thanh âm không lớn của Kiệt Sâm nhàn nhạt vang lên trong toàn bộ phòng thí nghiệm, đã chấn trụ tất cả mọi người ở chỗ này, toàn bộ phòng thí nghiệm liền lâm vào một mảnh im lặng

Lập tức

- Ha ha, ha ha ha!

Toàn bộ trong phòng thí nghiệm tuôn ra tiếng cười to nổ vang, mười mấy đại hán đứng ở cửa ra vào nhịn không được cười vang, Y Tư Lôi Nhĩ càng không chịu nổi, dùng ngón tay chỉ vào Kiệt Sâm, nước mắt cũng sắp chảy ra rồi.

- Ha ha, tiểu đệ đệ, ngươi đã cai sữa chưa thế? Thật sự quá khôi hài rồi, quả thực muốn cười chết người rồi, ha ha, ha ha ha!

Trên mặt Cam Đạo Phu đại sư cũng lộ ra một tia ngạc nhiên, có chút tức giận nhìn phía Kiệt Sâm

Cách đó không xa, trong hai tròng mắt Nạp Đức Tư lại toát ra một đạo quang mang, chờ mong Lôi Nặc.

- Cam Đạo Phu đại sư, ngươi có nghe hay không? Ta vốn có hảo ý chuẩn bị phóng cho bọn chúng một con ngựa, nhưng ngươi xem, bọn hắn không thức thời, thì không thể trách ta được!

Y Tư Lôi Nhĩ thu liễm dáng tươi cười, trong ánh mắt vốn mang theo vài phần hài hước lập tức biến thành sát khí lạnh như băng, trong miệng lạnh lùng nhổ ra ba chữ:

- Giết cho ta!

Hắn vừa dứt lời, một đám tráng hán nguyên bản đứng ở sau hắn đột nhiên nhao nhao giơ tay lên, cầm đao trong tay lao đến hai người Nạp Đức Tư và Kiệt Sâm.

Trên các loại binh khí lập tức toát ra hào quang đặc biết, đám đại hán này, lại đều là Linh Sư đã ngoài tam giai cả.

Sắc mặt Nạp Đức Tư lập tức trở nên trắng bệch, chạy như điên về phía Kiệt Sâm.

Đám người đằng sau, khóe miệng Y Tư Lôi Nhĩ nhếch lên, trong hai tròng mắt lộ hào quang hung ác, hắn ưa thích cảm giác giết chóc, càng ưa thích chứng kiến ánh mắt tuyệt vọng trong mắt người khác, đối với hắn mà nói, đây là một chuyện khiến người cảm thấy khoái trá a.

- Ba người các ngươi đi mau, ta đến ngăn bọn hắn lại!

Cam Đạo Phu trợn mắt tròn xoe, trong miệng gào thét.

Thanh âm, cả người liền vọt mạnh về phía trước

Bỗng dưng ――

Một đạo linh lực chấn động kịch liệt vô cùng mênh mông phút chốc mãnh liệt lóe lên trên bên người Cam Đạo Phu, dưới cổ chấn động này, CamĐạo Phu thân là ngũ giai đê cấp Tông Linh Sư liền cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ trong cuồng phòng, tùy thời để có thể bị đập nát bấy.

- Cái này. . .

Cam Đạo Phu trong miệng kinh hãi lên tiếng.

XIU.... XIU... XÍU... UU!

Vô số đạo kim mang chói mắt cơ hồ đâm thủng thương khung đột ngột lóe lên trong toàn bộ phòng thí nghiệm.

Lên.

Hơn mười đại hán cầm trong tay lưỡi đao sắc bén vốn gầm thét, hô lớn, hùng hổ, mắt lộ ra hung quang vọt tới bỗng dưng tất cả đều dừng bước, con mắt trừng lớn, trong hai tròng mắt tràn đầy kinh hãi, một tia máu tươi từ trán của bọn hắn chậm rãi chảy xuống, ở nơi nào đó, có một cái cái lỗ tròn chừng một ngón tay xuất hiện.

Phù phù mười

Trong toàn bộ phòng thí nghiệm vang lên thanh âm té ngã chỉnh tề, mấy cổ thi thể thoáng chốc tất cả đều ngã ngã trên mặt đất.

Cửa ra vào, trên mặt Y Tư Lôi Nhĩ tràn đầy vẻ khiếp sợ, trong hai tròng mắt toát vẻ kinh hãi vô cùng.

- Trốn!

Hắn quay người hướng bắn về phía bên ngoài!

Một đạo thanh âm lạnh như băng, cơ hồ có thể khiến huyết dịch đống cứng vang lên bên tai Y Tư Lôi Nhĩ .

Đồng tử Y Tư Lôi Nhĩ bỗng co lại như lỗ kim, linh lực cao cấp Tông Linh Sư đỏ thẫm trong cơ thể bỗng bộc phát, trong khi bay vút đi liền xoay người toàn lực chém về phía sau lưng, đón nhận đạo kim mang bay vút tới kia.

Y Tư Lôi Nhĩ chỉ cảm thấy Cự Phủ trên tay truyền đến một cổ cực lực không thể nào chống cự nổi. Trong ánh mắt kinh hãi của hắn, Cự phủ quán thâu ngũ giai linh lực, do thép tinh bách luyện rèn thành dưới cỗ kim mang này liền ầm ầm nổ tung ra, hóa thành vô số mảnh vỡ.

Một cổ cự lực dọc theo cánh tay Y Tư Lôi Nhĩt truyền vào thân thể hắn, chấn cho lục phủ ngũ tạng của hắn đều nát bấy, cả người trùng trùng điệpđiệp ngã xuông bên ngoài phòng thí nghiệm, trong miệng phún ra một ngụm máu tươi. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Sắc mặt Y Tư Lôi Nhĩ tái nhợt, lúc trước hắn chỉ theo bản năng cảm thấy mình không phải là đối thủ của người cụt tay này, nhưng hắn dù thế nào cũng không nghĩ ra, mình đường đường là một ngũ giai cao cấp tông Linh Sư, vậy mà lại không chịu nổi một kích của đối phương.

Nhìn qua Lôi Nặc cách đó không xa chuyển ánh mắt lạnh như băng đến, trên mặt hắn tràn đầy thần sắc vô cùng sợ hãi, trong miệng cầu xin nói:

- Không, ngươi không thể giết ta, ta chính là thành viên của Đạt Khắc Tư gia tộc, ngươi muốn giết ta, ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi Thánh Phỉthành được đâu, Mã Nhĩ Gia tộc trưởng sẽ thay ta báo thù..

Cánh tay trái Lôi Nặc có chút nâng lên, trong ánh mắt lạnh lùng không có một tia cảm tình.

- Không. . .

Y Tư Lôi Nhĩ gào rú lên tiếng, ánh mắt tuyệt vọng.

- Mã Nhĩ Gia tộc trưởng, ngươi phải thay ta báo thù ah!

Trong miệng Y Tư Lôi Nhĩ bỗng tuôn ra tiếng hô cực lớn, tiếng bi rống này, hắn đã sử xuất tất cả khí lực toàn thân, rất xa truyền ra ngoài, ầm ầm vang lên trên đường phố.

&nbt;

Kim mang hiện lên

Cặp mắt của hắn bỗng dưng trợn to, mang theo không tưởng nổi thật sâu,, ánh mắt dần trở nên ảm đạm, đã mất đi thần thái.

Ở vị trí trái tim nơi lồng ngực hắn, một lỗ máu lớn chừng chén ăn cơm xuất hiện, ồ ồ chảy máu tươi.

Sặc tức!

Lôi Nặc thu kiếm quay người, toàn bộ quá trình, không hề nói một câu, trên mặt lạnh lùng không có một tia biểu lộ.

Từ sau chuyện Áo Cổ Tư Đô, tính cách của Lôi Nặc đã trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều, ra tay cũng càng thêm ngoan lệ, trong lòng của hắn, chất đầy áp lực mà thường nhân khó có thể tưởng được.

- Ngươi. . . Ngươi. . .

Cam Đạo Phu giật mình nhìn Lôi Nặc, miệng há ra thật sâu, nhưng lại không nói được một câu, lập tức ánh mắt đã rơi vào trên người Kiệt Sâm sắc mặt bình tĩnh ở một bên, trong nội tâm có chút giật mình.

Chính mình thật khờ, thiếu niên từ mặt khí thế xem ra thì hẳn địa vị không thấp, hơn nữa tạo nghệ bản thân hắn ở mặt Linh Dược học, ở bên người một thiên tài Linh Dược sư như vậy sao lại không có cao thủ bảo vệ chứ!