Chương 329: Ưng Nhãn Sư Thứu

Dược Thần

Trong Vân Vụ chiểu trạch, linh thú hoành hành, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp. Đích đến của bọn họ lần này là Tử Vong Mê Cung càng như là Luyện Ngục. Mấy ngàn năm qua, bên trong Hỗn Loạn Chi Lĩnh từng có vô số cường giả vẫn lạc ở đó, cực độ nguy hiểm, bởi vậy khi bọn họ thấy Kiệt Sâm cũng đi theo Lôi Nặc thì đều giật mình.

- Như thế nào, Hách Bá Đặc Đại Trưởng lão thấy ta thì giật mình sao?

Kiệt Sâm cười nhạt.

Hách Bá Đặc ngưng trọng:

- Kiệt Tư đại sư, Tử Vong mê cung nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, nếu có thể thì ta nguyên ngươi tốt nhất đừng nên đi.

Hách Bá Đặc hảo tâm mở miệng nhắc nhở.

- Đa tạ Hách Bá Đặc Đại Trưởng lão quan tâm, bất quá tại hạ cũng rất hiếu kỳ Tử Vong mê cung này, kính xin Hách Bá Đặc Đại Trưởng lão yên tâm, nếu gặp nguy hiểm, tại hạ đều có thủ đoạn bảo vệ tánh mạng.

Kiệt Sâm cười mỉm, nhìn Ni Khắc Tùng bên cạnh nói:

- Tuy thực lực của tại hạ yếu nhưng sẽ không kéo mọi người lại bao nhiêu.

Vài ngày trước, Ni Khắc Tùng từng bị gài bẫy khi đuổi bắt Kiệt Sâm ở phủ đệ của Khang Tư gia tộc, tất cả mọi người đều chứng kiến.

Trên mặt Ni Khắc Tùng bỗng dưng hiện lên một đạo sát khí, sắc mặt hơi đỏ lên.

Hách Bá Đặc thở dài một hơi, nói:

- Kiệt Tư đại sư đã có lòng tiến vào vậy thì cũng nói nhiều, từ đây tới Vân Vụ chiểu trạch còn mấy trăm dặm, chúng ta lên đường thôi.

Đang khi nói chuyện, Hách Bá Đặc dẫn đầu bay lên, mấy người Khắc Lạp Lạp, Đái Mỗ Lặc tiếp theo sau. Cũng may Kiệt Sâm có được phi hành linh kĩ, nếu không thật đúng không biết như thế nào đuổi kịp, chỉ e phải nhờ phụ thân mang theo.

Điều khiến Kiệt Sâm nghi hoặc là phản đồi Mạn Phất Lí Đức không có mặt.

Nói như vậy, cho dù là mấy người Bội Lôi gia tộc cũng có địa đồ như Kiệt Sâm nhưng chắc sẽ đem theo Mạn Phất Lí Đức cùng tiến vào Tử Vong Mê Cung. Dù sao đối phương đã từng tiến vào bên trong Thần cung, địa đồ cũng không thể sánh với người đã từng vào.

Mọi người phi hành rất nhanh. Trên đường đi không hề ngừng nghỉ, chỉ qua mấy thời thần thì đã thấy một khu rừng rậm rạp hiện ra trong tầm mắt.

Trên Tư Đặc Ân đại lục, đầm lầy thường chỉ có một số cây bụi sinh trưởng nhưng ở Vân Vụ chiểu trạch lại là một vùng rừng rậm hóa thành đầm lầy, giống như một cánh rừng nguyên sinh hùng vĩ.

Xa xa nhìn lại, toàn bộ tầm mắt đều bị đại thụ che trời chắn kín.

Những đại thụ này tối thiểu cũng có mấy trăm năm lịch sử, càng đi vào trong càng lớn. Vào trong chỗ sâu nhất không thiếu cây đã sinh trưởng mấy vạn năm, thậm chí có một số cổ thụ che trời từ thời thượng cổ.

Hơn nữa, vì Vân Vụ chiểu trạch ẩm ướt, quanh năm tràn ngập sương mù nên tầm mắt bị hạn chế, ảnh hưởng đến linh thức quan trắc của Linh Sư, bởi vậy cực kỳ nguy hiểm.

Từ trên không trung nhìn lại, bên biên giới Vân Vụ chiểu trạch là một số thị trấn nhỏ. Kiệt Sâm lớn lên ở Khoa Đa Trấn nên biết những thị trấn này đều do mạo hiểm giả lập nên.

- Mọi người đi theo ta.

Trên bầu trời, Đái Mỗ Lặc Đại Trưởng lão lạnh lùng lên tiếng, bay vút về hướng một thị trấn nhỏ.

Bên ngoài thị trấn nhỏ đó, lúc này có một đám Linh Sư đang đứng, thấy bọn người Đái Mỗ Lặc xuất hiện liền vội vàng tỏ vẻ cung kính.

Trên bầu trời, chỉ có Đái Mỗ Lặc cùng Ni Khắc Tùng hạ xuống.

- Đại Trưởng lão......

Đầu lĩnh trong đó là một người trung niên chừng 40 tuổi, con mắt thỉnh thoảng lưu chuyển, lộ ra cực kỳ khôn khéo, thấy Đái Mỗ Lặcliền vội vàng cung kính lên tiếng..

Đái Mỗ Lặc khoát tay chặn lại:

- Không cần nhiều lời, đừng lãng phí thời gian, Ni Khắc Tùng, ngươi mang theo Mạn Phất Lí Đức, chúng ta đi.

Ni Khắc Tùng cầm tay người trung niên kia rồi lại cùng Đái Mỗ Lặc lướt lên thiên không.

Trên bầu trời, ánh mắt Kiệt Sâm lóe lên, im lặng liếc phụ thân bên cạnh. Khi đến đây, bọn họ còn kỳ quái vì không thấy Mạn Phất Lí Đức, nguyên lai làđã sớm chờ ngoài Vân Vụ chiểu trạch.

- Tất cả mọi người đến đông đủ, vậy thì đừng lãng phí thời gian, mọi người trực tiếp tiến vào Vân Vụ chiểu trạch tìm Tử Vong Mê Cung, sau đó lại tầm bảo.

Trên bầu trời, Đái Mỗ Lặc nhìn mọi người chung quanh.

- Đừng nóng nảy, đừng nóng nảy.

Hách Bá Đặc cười nói:

- Trước khi xuất phát vẫn phải nói rõ ràng, chuyện đầu tiên là khi tiến vào Vân Vụ chiểu trạch chỉ có hơn ngàn dặm lữ trình, nhưng nếu gặp linh thú gì, mọi người tuyệt đối không thể lâm trận bỏ chạy.

- Dĩ nhiên.

Đái Mỗ Lặc đáp ngay, những người khác cũng gật đầu.

Hách Bá Đặc tiếp tục nói:

- Chuyện thứ hai là bảo bối trong Tử Vong mê cung. Mọi người ở đây trừ Mạn Phất Lí Đức còn đều chưa tiến vào tron thần cung, tin tức là thật là giảcòn chưa hẳn rõ ràng, vẫn phải đợi mọi người tiến vào Thần cung nói sau.

- Bất quá.

Sắc mặt Hách Bá Đặc lạnh lẽo:

- Nếu dọc đường này gặp phải nguy hiểm gì, có người ra công không xuất lực, cũng đừng trách Hách Bá Đặc ta thiết diện vô tình.

Những người khác không phản đối, có bao nhiêu thực lực, ra bao nhiêu lực, đạt được bao nhiêu lợi ích, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa trước khi lấy được bảo bối thì mọi người đều chung thuyền, dĩ nhiên phải đồng tâm hiệp lực.

- Rất tốt, chúng ta xuất phát.

Hách Bá Đặc hài lòng, sau đó dẫn đầu bay vào Vân Vụ chiểu trạch, mọi người lần lượt theo sát.

Hách Bá Đặc cũng không giải thích cho Lôi Nặc chuyện về bảo tàng Thần cung. Chuyện này đối với dân chúng bình thường là bí mật nhưng tám năm trước từng gây xôn xao Hỗn Loạn Chi Thành, trong mỗi đại gia tộc đều có chỗ truyền lưu. Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc đã chủ động đưa ra chuyện Tử Vong Mê Cung, chắc cũng biết chuyện.

Trên thực tế, Hỗn Loạn Chi Lĩnh từng tiến hành thăm dò mê cung này mấy ngàn năm nhưng chưa hề thành công. Bởi vậy cứ cách tám năm, Bát đại gia tộc đều phái người tiến đến thăm dò, nhưng chỉ là đệ tử ngũ, lục giai, trụ cột gia tộc như Hách Bá Đặc lại chưa từng đến.

Dù sao nếu có ai trong số bọn họ vẫn lạc trong Tử Vong Mê Cung, gia tộc không có thất giai Hoàng Linh Sư tọa trấn bị loại ra khỏi thế lực hạch tâm của Hỗn Loạn Chi Lĩnh là cái giá quá lớn, thật sự trả không nổi.

Nhưng lúc này, các tộc trưởng những gia tộc này đều tụ tập.

Trên bầu trời, mười bốn người nhanh chóng lướt vào Vân Vụ chiểu trạch, trực tiếp bay rất nhanh sâu vào bên trong.

Trên đường đi, mọi người tuy không lên tiếng nhưng những linh thú cấp thấp cảm nhận được uy áp phô thiên cái địa của thất giai Hoàng Linh Sư đều phủ phục run rẩy trên mặt đất, không dám cử động.

- Ừ?

Đang phi hành, Lôi Nặc chợt nhíu mày.

Trong cánh rừng phía trước, có một tiểu đội chừng mười người mạo hiểm đang bị một ngũ giai linh thú Long Nha Liệt Hổ tập kích. Trong tiểu đội mạnh nhất là một ngũ giai cấp thấp Tông Linh Sư, còn lại đều là tứ giai hoặc là tam giai Linh Sư, không ít người đã bị trọng thương, sinh mạng nguy cấp.

Cảm nhận được uy áp siêu cường đang xẹt qua rất nhanh trên bầu trời, toàn bộ tiểu đội mạo hiểm giả đều kinh hãi, Long Nha Liệt Hổ thì là bi ô một tiếng, rồi quỳ trên mặt đất.

Bọn người Hách Bá Đặc cao tốc xẹt qua, nhưng không ai quay đầu lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Kiệt Sâm quay đầu nhìn về phía phụ thân.

- Véo!

Một đạo kiếm quang kim sắc đột nhiên từ tay Lôi Nặc bắn ra, ngũ giai Long Nha Liệt Hổ sớm đã bị uy áp của hơn mười thất giai Hoàng Linh Sư dọađến không cách nào nhúc nhích, trực tiếp bị kiếm quang chém thành hai mảnh, chỉ để lại tiểu đội mạo hiểm giả đang kinh hãi.

- Lôi huynh, tâm của ngươi cũng quá mềm. Hách Bá Đặc quay đầu nhìn Lôi Nặc, cười nói.

- Hừ, một đám mạo hiểm giả nho nhỏ lại dám xâm nhập Vân Vụ chiểu trạch, chết dưới trảo của Long Nha Liệt Hổ cũng là đáng đời.

Đái Mỗ Lặc hừ lạnh.

Lôi Nặc cười cười, không lên tiếng.

Mọi người càng tiến vào, mây mù càng cổ quái, không còn đơn giản là ẩm ướt mà chứa hương vị nhàn nhạt hương vị cùng khói độc.

Đại đa số mọi người là thất giai Hoàng Linh Sư, Mạn Phất Lí Đức cũng là lục giai cấp thấp Tôn Linh Sư, về phần Kiệt Sâm, tự nhiên không sợ nhữngđộc chất này nên không quá mức lo lắng.

Bất quá tốc độ phi hành của mọi người cũng dần giảm xuống, khí thế cũng dần thu liễm.

Hiện giờ mọi người đã xâm nhập Vân Vụ chiểu trạch mấy trăm dặm, ở chỗ này thỉnh thoảng sẽ có một ít lục giai linh thú qua lại, mọi người đã bắt đầu phải cẩn thận.

Vân Vụ chiểu trạch được xưng đại lục thất đại hiểm địa một trong, không ai muốn chưa vào được thần cung đã chết bởi linh thú.

Xâm nhập tiếp hơn trăm dặm, đột nhiên phía trước xuất hiện một mảng lớn sương mù màu hồng, những sương mù như ảo ảnh trong mơ, khi hiển hiện, khi tan vỡ, cực kỳ quỷ dị.

- Các vị.

Hách Bá Đặc nghiêm túc, nhìn chung quanh nói:

- Trước mắt là chỗ nguy hiểm nhất của Vân Vụ chiểu trạch, cách Tử Vong Mê Cung cũng không xa. Mọi người coi chừng sương mù hồng phấn này có kịch độc, hít vào nhiều quá sẽ nguy hiểm, kinh khủng nhất là ở đây có linh thú cường đại ẩn núp, ta nhắc lại nếu gặp linh thú đừng dốc sức liều mạng chạy trốn

- Rống, rống, rống......

Hách Bá Đặc vừa mới nói xong, trong rừng rậm đột nhiên vang lên tiếng vô số linh thú gầm rú.

Mọi người biến sắc, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời, xuất hiện mấy chục bóng đen khổng lồ đang hướng phía mọi người phi tốc lướt đến.

- Không hay, là lục giai linh thú Ưng Nhãn Sư Thứu.

Hách Bá Đặc lo lắng.