Chương 399: Kiệt Sâm ra tay, một kiếm

Dược Thần

- Ha ha, lão tam, ta nhìn ngươi không phải là nhớ nhà, là nhớ bà nương trong nhà đi!

Một hộ vệ khác lớn tiếng cười nói.

- Ha ha…

- Ha ha ha…

Lời trêu chọc của người kia lập tức làm toàn bộ đội ngũ truyền ra tiếng cười vui vẻ.

- Mọi người chú ý, sắp đến Thiên Hồng Thành, tất cả mọi người bảo trì cảnh giới!

Viêm Liệt chứng kiến mọi người có chút buông lỏng, nhướng mày lên tiếng quát.

- Đội trưởng, sắp đến Thiên Hồng Thành rồi, chắc là không có chuyện gì nữa đi?

Có hộ vệ lên tiếng nói, nhưng nói tới nói lui nghe được Viêm Liệt quát to, tất cả mọi người liền khởi lên tinh thần nghiêm mật cảnh giới.

- Xíu…uu…

Đúng lúc này, một bóng đen từ giữa khu rừng phía trước bay vút ra, lập tức chắn ngang trước mặt đội ngũ, đồng thời hơn mười đạo bóng đen từtrong rừng bay ra ngăn phía trước đường đi.

Đầu lĩnh là một lão giả tóc đen mặc trường bào hỏa hồng sắc, trong tay cầm kiếm đứng giữa đường, mũi ưng lộ ra đặc biệt bắt mắt.

- Khảo Bá Ân!

Nhìn thấy người này, nhóm hộ vệ Mạc Lý gia tộc kể cả Viêm Liệt đều biến sắc, người kia chính là trưởng lão Lạc Cơ gia tộc của Thiên Hồng Thành, tôn linh sư lục giai đê cấp Khảo Bá Ân!

Lão gia hỏa này muốn ngăn đường tại đây là làm gì? Trong lòng Viêm Liệt có chút rùng mình, đối với việc Khảo Bá Ân đột nhiên xuất hiện, làm trái tim hắn lập tức treo cao lên.

- Ha ha, chư vị Mạc Lý gia tộc, từ khi chia tay tới hiện tại không gặp chuyện gì chứ?

Khảo Bá Ân nhìn Viêm Liệt đang đứng trước đội ngũ, miệng cười nhạt lên tiếng.

- Khảo Bá Ân trưởng lão, không biết ngươi ngăn lại đội ngũ Mạc Lý gia tộc chúng ta là vì chuyện gì?

Viêm Liệt lạnh lùng hỏi.

- Liệt thúc, chuyện gì xảy ra?

Đúng lúc này Lạc Khố Ân từ phía sau cũng đi lên đằng trước.

- Vị này hẳn là Lạc Khố Ân thiếu gia, nghe nói thiếu niên tuổi nhỏ đã tấn cấp thiên linh sư tứ giai đê cấp, thật sự là đáng mừng, xem ra không bao lâu nữa Thiên Hồng Thành sẽ xuất hiện một vị cường giả trình độ đỉnh cấp rồi!

Khảo Bá Ân nhìn qua Lạc Khố Ân, mang vẻ mặt cười gian xảo.

Sắc mặt mọi người đều trầm xuống, Lạc Khố Ân thiếu gia bị bệnh nan y, chuyện này toàn bộ Thiên Hồng Thành đều hay biết, Khảo Bá Ân nói như vậy rõ ràng là tìm thiếu gia của họ cười chê châm chọc.

- Khảo Bá Ân trưởng lão, nếu như không có chuyện gì thì mời mở đường, tộc trưởng chúng ta vẫn còn đang chờ tại hạ ở Thiên Hồng Thành…

- Có việc, sao lại không có việc gì chứ?

Khảo Bá Ân bước lên hai bước, lạnh nhạt lên tiếng:

- Ta nghe nói Mạc Lý gia tộc buôn lậu một nhóm vật tư phi pháp đến Thiên Hồng Thành, Lạc Cơ gia tộc với tư cách chưởng quản trong thành, tựnhiên không thể cho phép loại chuyện này phát sinh, cho nên Viêm Liệt đội trưởng, mời lưu lại đoàn xe ngựa kia, sau khi Lạc Cơ gia tộc kiểm tra xong tự nhiên sẽ đem đoàn xe trả lại cho Mạc Lý gia tộc các ngươi!

- Khảo Bá Ân, ngươi nói vậy là ý gì…

Trong miệng Viêm Liệt gầm lên một tiếng, nhưng trong lòng lại trầm xuống, có câu nói người tìm đến là ý xấu, thực lực của trưởng lão Khảo Bá Ân kiađạt tới tôn linh sư lục giai đê cấp, vượt xa mình, sau lưng còn mang theo nhiều cường giả tinh nhuệ như vậy, hôm nay chỉ sợ là chạy trời không khỏi nắng.

- Có ý tứ gì? Hừ, Viêm Liệt, ngươi cút qua một bên cho ta…

Khảo Bá Ân thay đổi bộ dáng cười nhạt trước đó, mang theo ánh mắt dữ tợn nhìn chăm chú mọi người đứng sau lưng Viêm Liệt:

- Chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn lưu lại xe ngựa, Khảo Bá Ân ta cũng không muốn động thủ, bằng không đừng trách ta không khách khí…

Theo lời của Khảo Bá Ân rơi xuống, mấy chục thành viên tinh nhuệ của Lạc Cơ gia tộc đều xoát một tiếng rút ra binh khí bên hông, đằng đằng sát khí nhìn người của Mạc Lý gia tộc.

- Hừ, nghe nói lần này Mạc Lý gia tộc thu mua một nhóm linh dược tài liệu khá nhiều, muốn để cho Lạc Khắc đột phá tới linh dược tông sư ngũ giai cao cấp để đoạt lấy danh ngạch vào Linh Trì bí cảnh, quả thật là ý nghĩ hão huyền, si nhân nằm mơ, hôm nay ta đem tài liệu linh dược kia đều lưu lại, Mạc Lý gia tộc cứ chờ mà khóc đi!

Khảo Bá Ân nhìn qua đám người Viêm Liệt, trong nội tâm không khỏi cười lạnh không thôi.

Trong xe ngựa Kiệt Sâm nhíu mày.

Nhân số đôi bên rõ ràng chênh lệch không nhỏ.

Bên phía Mạc Lý gia tộc ngoại trừ Viêm Liệt là tông linh sư ngũ giai cao cấp, những người khác đều chỉ có tiêu chuẩn thiên linh sư tứ giai, một bộ phận khác còn là linh sư tam giai cao cấp.

Mà bên đối phương đây?

Đội ngũ bên Lạc Cơ gia tộc người mạnh nhất là Khảo Bá Ân đã có cảnh giới tôn linh sư lục giai đê cấp, không nói tới mười mấy tên tinh anh sau lưng hắn, chỉ nói một mình Khảo Bá Ân cũng đã đủ quét ngang cả đội ngũ của Mạc Lý gia tộc bên này.

- Phiền toái lớn!

Trong nội tâm Viêm Liệt tràn đầy lo lắng:

- Luận thực lực mình vốn đã không phải là đối thủ của Khảo Bá Ân, nhưng những tài liệu này gia tộc phải hao phí toàn bộ tài lực mới mua được caođẳng tài liệu, vì muốn để Lạc Khắc đại sư đột phá tới linh dược tông sư ngũ giai cao cấp, nếu như bị Lạc Cơ gia tộc đoạt đi, lần tranh đoạt danh ngạch bí cảnh gia tộc của mình hoàn toàn không còn cơ hội nào nữa…

- Đội trưởng, làm sao bây giờ?

- Đội trưởng, cho dù chết cũng không thể lưu lại đoàn xe này…

Trong đội ngũ truyền tới không ít thanh âm gầm to, tất cả mọi người cũng đã rút ra binh khí bên hông, đôi mắt như phun lửa nhìn sang đối diện.

- Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, nếu đã như vậy cũng đừng trách ta không khách khí!

Trên mặt Khảo Bá Ân lộ ra vẻ cười dữ tợn. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

- Vèo…

Lời vừa rơi xuống, cả người Khảo Bá Ân hóa thành một đạo hỏa hồng sắc tàn ảnh, thanh kiếm trong tay run lên, ngay lập tức huyễn hóa thành một chục đóa hỏa diễm kiếm hoa sáng lạn, bao phủ trùm tới hướng Viêm Liệt đứng trước đội ngũ.

Gương mặt Viêm Liệt bị ánh lửa chiếu xuống đỏ bừng, cự kiếm lập tức bắn lên, lực lượng hỏa hệ cường đại từ trên người hắn thoáng chốc bắn ra.

- Oanh!

Kình khí hỏa diễm mãnh liệt lập tức tung hoành ra trong phạm vi mấy trượng, đám hộ vệ đứng gần chung quanh Viêm Liệt đều hoảng sợ bật lui ra sau, Viêm Liệt kêu rên một tiếng, bật ra sau hơn mười bước, trên mặt vốn đã đỏ lên nhưng ngay lập tức biến thành một mảnh trắng bệch.

- Liệt thúc!

- Đội trưởng…

Trong đám người lập tức truyền tới thanh âm kinh hô.

- Ha ha, Viêm Liệt, ngươi ngoan ngoãn nằm qua một bên cho ta!

Trong miệng Khảo Bá Ân truyền ra một tiếng quát lớn, lập tức một đạo hỏa hồng sắc thân ảnh như lưu tinh xé vạch chân trời nhắm ngay Viêm Liệt bắn tới.

Khảo Bá Ân từ trên trời giáng xuống giống như hỏa diễm chiến thần, mang theo khí thế vô cùng cường đại nhắm ngay Viêm Liệt bao phủ xuống, khí thế mãnh liệt tung hoành kích động làm người cơ hồ hít thở không thông.

Cảm thụ được hỏa hệ linh lực bành trướng vô cùng, trên mặt Viêm Liệt mang theo nụ cười khổ, đối mặt với tôn linh sư lục giai như Khảo Bá Ân, hắn mới đạt tới ngũ giai căn bản không hề có chút khả năng chống lại.

Toàn bộ sắc mặt hộ vệ Mạc Lý gia tộc kể cả Lạc Khố Ân giờ khắc này đều trở nên trắng bệch.

Ngay khi công kích của Khảo Bá Ân sắp rơi xuống…

- Xíu…uu…

Một đạo thanh âm rít gió kịch liệt phá không đột nhiên vang lên bên tai mọi người, ngay lập tức một đạo hắc sắc lưu quang nhanh như thiểm điện từsau đội ngũ bay vút ra, ngay lập tức đã đi tới trước mặt Khảo Bá Ân.

- Người nào?

Trong miệng Khảo Bá Ân gầm lên một tiếng, thanh kiếm trong tay mạnh mẽ chém xuống.

- Oanh!

Kình khí mãnh liệt tứ tán phát ra, Khảo Bá Ân chỉ cảm thấy có một cỗ lực lượng mạnh mẽ vô cùng cường đại từ trong hắc sắc lưu quang truyền đến, cả người hắn bật ngược về phía sau rơi xuống, đạp đạp đạp liên tục lui ra mấy bước, trong miệng thở hổn hển, gương mặt trắng nhợt.

- Thác…

Hắc sắc lưu quang bị Khảo Bá Ân công kích cũng rơi trở xuống dưới, nghiêng nghiêng đâm vào trong lòng đất, chính là một thanh cự kiếm toàn thân ngăm đen.

- Thanh kiếm màu đen này không phải là…

Trong nhóm người, Lạc Khố Ân mang theo vẻ kinh ngạc lên tiếng, ngay sau đó hắn quay phắt lại nhìn về phía sau, cùng lúc đó toàn bộ mọi người có mặt cũng theo ánh mắt Lạc Khố Ân nhìn ra sau đội ngũ Mạc Lý gia tộc.

- Ba…ba…

Thanh âm tiếng bước chân cực nhỏ vang lên sau lưng mọi người, trong tầm mắt của bọn họ, một người thanh niên mà mỗi ngày gần đây họ đều nhìn thấy đang chậm rãi hướng bọn họ đi tới.

- Kiệt Tư?

Nhìn thấy Kiệt Tư lộ diện, nhóm người Viêm Liệt đều thoáng sững sờ, giống như đã hiểu được điều gì, trong mắt nhanh chóng tràn ra cảm giác khiếp sợ cùng không thể tưởng tượng nổi.

Kiệt Sâm mang theo vẻ bất đắc dĩ trên mặt, nhìn Viêm Liệt lên tiếng:

- Viêm Liệt, ngươi không sao chứ?

- Ta…ta…

Viêm Liệt nhất thời có chút thẫn thờ.

Kiệt Sâm lắc đầu, sau đó đi tới trước mặt mọi người, nhẹ nhàng rút lên thanh cự kiếm màu đen, nhìn Lạc Khố Ân cười nói:

- Các ngươi yên tâm, chuyện này giao cho ta!

Cách đó không xa, Khảo Bá Ân nhìn qua vẻ mặt lạnh nhạt của Kiệt Sâm, hắn cưỡng chế nỗi tức giận trong lòng nói:

- Các hạ, ngươi hẳn không phải là người của Mạc Lý gia tộc đi, đây là sự tình giữa Lạc Cơ gia tộc chúng ta cùng Mạc Lý gia tộc, các hạ không nên chõ mõm vào cho thỏa đáng, miễn cho tới lúc đó rước họa vào thân…

- Ah, thật sao?

Trên mặt Kiệt Sâm đầy vẻ lạnh nhạt, giống như đuổi ruồi nhàm chán nhìn đám người của Khảo Bá Ân, đạm mạc lên tiếng:

- Cút đi, bằng không thì…lấy mạng của ngươi!

- Ngươi…

Khảo Bá Ân giận tím mặt, hai mắt hắn mang theo tia oán độc, chợt cười lạnh lên tiếng:

- Tiểu tử, chõ mõm cũng đừng đem cả mạng của mình đắp vào…

Theo linh lực chấn động trên người Kiệt Sâm, hắn cảm giác ra Kiệt Sâm chỉ là thiên linh sư tứ giai, mặc dù trước đó một trọng kiếm của Kiệt Sâm đánh lui, nhưng trong nội tâm hắn cho rằng là vì Kiệt Sâm đánh lén, làm cho hắn nhất thời không kịp phản ứng mà thôi.

- Đã như vậy…

Kiệt Sâm lắc đầu, không muốn tiếp tục dông dài với đối phương, thân hình hắn chợt biến mất nguyên chỗ.

- Vèo…

Linh Thần Quyết bạo phát ra linh lực cường đại làm thân hình hắn hóa thành một đạo hắc sắc tàn ảnh, nhanh chóng đi tới trước mặt Khảo Bá Ân.

- Tiểu tử muốn chết!

Vẻ mặt Khảo Bá Ân thật âm tàn, trong miệng dữ tợn quát, từng đạo hỏa hồng sắc linh lực giống như hỏa long bốc cao, đem toàn thân Khảo Bá Ân bao phủ bên trong, một cỗ lực lượng vô cùng cường đại nhanh chóng xuất hiện trong cảm giác của mọi người.

Đối mặt với vẻ quỷ dị của Kiệt Sâm, Khảo Bá Ân lập tức sử dụng chính lực lượng mạnh nhất của bản thân mình.

- Đây là uy áp của tôn linh sư lục giai sao?

Lực lượng cường đại làm trên mặt mọi người đều biến sắc.

- Ông…

Kiệt Sâm vẫn vô cùng lạnh nhạt, một đạo hào quang quỷ dị từ trong đôi mắt hắn lóe lên, linh hồn lực cường đại lập tức hóa thành một đạo viên trùyđập vào trong thân thể Khảo Bá Ân.

Trong ánh mắt Khảo Bá Ân phía trước còn tràn đầy lửa giận hiện tại đã biến thành một mảnh ngây ngốc, hỏa diễm đang bốc cao trên người cũng nhanh chóng bị dập tắt ngóm.

- Mân Mệnh Nhất Kích!

Trong lòng Kiệt Sâm quát nhẹ một tiếng, hắc sắc trọng kiếm trong tay trùng trùng điệp điệp chụp về phía Khảo Bá Ân.

Con ngươi Khảo Bá Ân vừa khôi phục trong sáng, nhưng vừa khôi phục thì ngay lập tức hắn hoảng sợ nhìn thấy thân kiếm ngăm đen không ngừng phóng lớn.

- Phanh!

Căn bản Khảo Bá Ân còn chưa kịp phản ứng cả người giống như diều đứt dây bị trùng trùng điệp điệp đánh bay ra ngoài, linh lực mạnh mẽ lập tức xé nát bấy trường bào trên người hắn, máu tươi tung tóe đầy trời, từ trên không trung nhẹ nhàng rơi xuống vãi khắp mặt đất.

- Bành!

Khảo Bá Ân như mảnh vải rách nặng nề rơi xuống mặt đất cách đó không xa, vẫn không nhúc nhích, không biết sống chết.

Vô luận là mười mấy tên linh sư tinh nhuệ của Lạc Cơ gia tộc hay là đám hộ vệ của Mạc Lý gia tộc, kể cả Viêm Liệt cùng Lạc Khố Ân đều trợn mắt há hốc mồm nhìn xem một màn này.

- Khảo Bá Ân đã phế đi, những người còn lại nên làm gì thì giao cho ngươi…

Kiệt Sâm đem hắc sắc cự kiếm cắm vào vỏ kiếm sau lưng, bình tĩnh nói với Viêm Liệt.

Hai bên núi rừng ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây chiếu xuống, đem gương mặt của nhóm người Viêm Liệt chiếu rọi lúc sáng lúc tối, lúc này mùi vịhuyết tinh giết chóc vẫn còn tràn ngập, nhưng nhóm người Viêm Liệt vẫn sững sờ nhìn Khảo Bá Ân nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích, lại nhìn nhìn Kiệt Sâm đang vác hắc sắc cự kiếm.

Một vị tôn linh sư lục giai đê cấp a, vậy mà chỉ một kiếm đã bị đánh bại, nằm nơi đó sống chết không biết.

Việc này…

Thật khó có thể tin!

Trong nội tâm tất cả mọi người đều nổi lên sóng to gió lớn, ánh mắt nhìn về phía Kiệt Sâm đã hoàn toàn khác hẳn, biến thành kính sợ cùng sùng bái.

- Khảo Bá Ân xảy ra chuyện gì, vì sao lại đứng yên không nhúc nhích? Tùy ý cho thiếu niên này dùng kiếm chém lên?

Một hộ vệ có chút sững sờ thốt ra.

- Câm miệng!

Lúc này Viêm Liệt đột nhiên gầm lên mắng, hiện tại hắn rốt cục đã hiểu được lúc mình đánh chết Hắc Hạt Tử và Cuồng Nhân huynh đệ, Hắc Hạt Tử và Cuồng Nhân huynh đệ đều biến thành ngây ngốc mặc cho mình chém giết, tất cả đều nhờ công lao của vị thiếu niên này.

- Ta thật ngu xuẩn, thật ngu xuẩn…

Thân thể Viêm Liệt có chút phát run – lần thứ nhất nhìn thấy thiếu niên này, người ta không phải bị cuộc chiến của hoàng linh sư liên lụy, nói không chừng hắn là người tham dự bên trong.

Ngay cả tôn linh sư lục giai đê cấp Khảo Bá Ân ngay cả hoàn thủ còn chưa kịp đã lập tức bị đánh bại, thuần túy là do chúng ta quá ngu ngốc! Đúng, lúc ở Lạc Nhạc Cốc, căn bản không có cao thủ thần bí gì, căn bản chính là Kiệt Tư này giúp chúng ta, đã làm cho ta một kích đem Hắc Hạt Tử cùng Cuồng Nhân huynh đệ đánh chết, đây mới gọi là cao thủ, siêu cấp cao thủ!

- Tất cả mọi người nghe lệnh, đem những thành viên của Lạc Cơ gia tộc đều bắt lại, người phản kháng, giết!

Đúng lúc này, Viêm Liệt cũng biết không phải thời điểm cho mình ngây người, từ trong kinh ngạc phục hồi lại tinh thần trong miệng hắn chợt quát, vung vũ khí xông tới phía trước.

Nhấn Mở Bình Luận