Chương 446: Mộc Linh Trì

Dược Thần

Nghe Áo Đức Lâm tuyên cáo, trên mặt Khải Tư Đặc tộc trưởng không khỏi lộ ra một tia ý mừng, có thông báo này của Áo Đức Lâm thành chủ, ít nhất Mạc Lý gia tộc sẽ không phải chịu sự trừng phạt của đế quốc.

Trận quyết chiến sinh tử lần này giữa hai đại gia tộc, rốt cuộc kết thúc oanh oanh liệt liệt trong cái chết của Khoa Ân Hi Nhĩ.

Tất cả dân chúng Thiên Hồng Thành cả đời này cũng sẽ không quên ngày hôm nay, một gã Hoàng Linh Sư Thất Giai cấp thấp bị giết, trong lịch sử của Thiên Hồng Thành từ xưa tới nay cũng là chuyện ít khi thấy, đặc biệt là người đánh chết Khoa Ân Hi Nhĩ, lại là một gã thiếu niên chỉ chừng hai mươi tuổi, điều này là chuyện vô cùng oanh động từ xưa tới nay ở Thiên Hồng Thành.

Hơn hai mươi tuổi đã là Hoàng Linh Sư, Tái Luân đế quốc là một trong bốn đại đế quốc cũng không phải là không có, nhưng là những nhân vật kia, đều là tuyệt thế thiên tài cao cấp nhất của đế quốc, bất cứ người nào, có hành động gì cũng sẽ dẫn đến rầm rầm rộ rộ khắp cả đế quốc, làm gì có người nào sẽ là một người bình thường ở trong thành nhỏ như vậy chứ.

MÀ thời điểm dân chúng đang rối rít nghị luận với nhau, người khởi xướng chuyện là Kiệt Sâm, cũng đã trở lại trong phủ đệ của Mạc Lý gia tộc.

Trong phòng, Kiệt Sâm khoanh chân ngồi một chỗ, cảm nhận kinh mạch tổn hại trong cơ thể cùng những vết thương trên cơ thể, không ngừng vận chuyển Linh Lực, làm dịu đi thân thể của mình.

Công hiệu của mấy Linh Dược Tề như Bạo Hoàng Dược Tề cũng đã lui đi, đại chiến một cuộc khiến cho cả người Kiệt Sâm mỏi mệt vô cùng nhưng mà tinh thần của hắn, cũng là vô cùng phấn khởi.

Đại chiến hôm nay đối với Kiệt Sâm mà nói, có thể khiến cho hắn thu được rất nhiều lợi ích, lần này, vẫn là một mình đối mặt với một gã cường giả Hoàng Linh Sư ,thời điểm lúc trước, chỉ cần vừa gặp phải Hoàng Linh Sư, bằng vào thực lực của hắn, chỉ có thể tránh né đối phương.

Nhưng mà còn lần này, hắn chính là đánh chết Khoa Ân Hi Nhĩ, thật sự rõ ràng đã đánh chết một tên Hoàng Linh Sư Thất Giai cấp thấp, dựa vào toàn bộ năng lực của mình. Điều này làm cho trong lòng Kiệt Sâm tràn đầy hưng phấn cùng khoái cảm, giống như, ở kiếp trước, lúc lần đầu tiên Kiệt Sâm chế biến ra dược tề Hoàng Cấp Thất Giai, cái loại kích động cùng hưng phấn này khó có thể diễn tả được bằng lời.

Thời điểm kiếp trước, khi còn bé Kiệt Sâm mơ ước khi lớn lên mình sẽ trở thành một gã Linh Sư cường đại, nhưng là bởi vì nguyên nhân thể chất, hắn chỉ có thể cô độc đi lên con đường học thuật linh dược học.

Mặc dù ở trên con đường này Kiệt Sâm đạt được thành tựu khiến cho người đời phải chú ý, bên cạnh có vô số cường giả đi theo, nếu muốn chết một gã Hoàng Linh Sư Thất Giai chỉ cần hắn nói một câu, thì sẽ có vô số người giúp hắn đi làm, thậm chí là Đế Linh Sư Bát Giai, cho tới Thánh Linh Sư Cửu Giai, ở trước mặt hắn cũng là nơm nớp lo sợ.

Nhưng là cảm giác đó cùng với cảm giác tự thân mình có thể đánh chết người khác có bản chất khác nhau, cuộc chiến đấu hôm nay làm cho hắn cảm nhận được cảm giác nhiệt huyết sôi trào, cái đó và lúc Linh Dược Tề có cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, nhưng là cũng có sự khác nhau rất lớn.

Bất quá Kiệt Sâm cũng là biết, trước mắt hắn vẫn còn cần không ngừng tăng thực lực của mình lên, hôm nay nếu là không có những thứ Linh Dược Tề cường đại kia để nâng cao tố chất thân thể của hắn lên, thì mặc dù hắn giống như trước cũng là có thể thành công phóng xuất ra Thần Chi Nộ Hỏa, nhưng là thân thể của hắn tuyệt đối sẽ bị thương vô cùng nghiêm trọng, mà sẽ không giống như hôm nay vậy, sau khi đánh chết Khoa Ân Hi Nhĩ, Kiệt Sâm vẫn có thể đánh chết hai người Nam La Nhĩ cùng Bá Khắc Bỉ.

Đồng thời Kiệt Sâm cũng là phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, đó chính là Cổ Quái Chi Lực màu đen trong cơ thể hắn thật sự là rất ít, cũng không thể cung cấp cho hắn chiến đấu trong thời gian quá dài.

Cổ Quái Chi Lực màu đen có thể dựa vào việc vận chuyển Linh Thần Quyết mà thu hoạch được, nhưng là mỗi khi vận chuyển Linh Thần Quyết một lần ở trong người, Cổ Quái Chi Lực màu đen thu hoạch được cũng cực kỳ ít ỏi, mà vô luận là thúc dục viên cầu màu vàng hay là viên cầu màu xanh lá cũng cần không ngừng tiêu hao Cổ Quái Chi Lực màu đen, mà dị lực dung hợp càng phải như vậy, hơn nữa trị liệu thân thể, Kiệt Sâm phát hiện Cổ Quái Chi Lực màu đen trong cơ thể mình thiếu hụt nghiêm trọng.

Ở phương diện này hắn không có biện pháp khác, chỉ có thể dựa vào việc không ngừng vận chuyển Linh Thần Quyết, khiến cho Cổ Quái Chi Lực màu đen trong cơ thể lớn mạnh.

Theo thực lực tăng cường, Kiệt Sâm cũng là càng ngày càng lĩnh ngộ được sự trọng yếu của Cổ Quái Chi Lực màu đen, bất quá bằng vào thực lực của hắn bây giờ, lại không cách nào hiểu được, đây tột cùng là một loại lực lượng như thế nào.

Cứ như vậy, Kiệt Sâm luôn luôn khoanh chân ngồi ở bên trong phòng tu luyện, thẳng tuốt đến ban đêm khi màn đêm buông xuống, hắn mới thở ra một hơi, đứng lên.

- Sư phụ!

Kiệt Sâm vừa mới mở cửa, liền nhìn thấy Lạc Khố Ân cung kính đứng ở cửa.

- Ngươi đứng ở chỗ này bao lâu rồi?

Kiệt Sâm không khỏi cau mày lên tiếng.

- Ách, không bao lâu!

Lạc Khố Ân lúng túng nói.

Kiệt Sâm lắc đầu, hắn đã đã nói rất nhiều lần với Lạc Khố Ân rằng không cần phải coi chừng chính mình, bất quá mỗi một lần Lạc Khố Ân đều sẽ đứng ở cửa canh gác cho hắn, điều này làm cho trong lòng Kiệt Sâm không khỏi có chút không biết nói gì.

Hắn người này mặc dù có chút lười nhác, nhưng cũng không có tự phụ đến nước này: xuất nhập cần người bảo vệ, ăn cơm mặc quần áo cũng muốn người hầu hạ.

Cho dù là thời điểm ở vương thành của Áo Lan Đa vương quốc, mấy người thị nữ Khắc Lôi Nhã bọn họ, nhiệm vụ mỗi ngày cũng chỉ là giặt quần áo, quét dọn nhà cho hắn mà thôi.

- Đây là một lần cuối cùng!

Ánh mắt Kiệt Sâm không tự chủ trở nên lạnh lùng.

Cảm nhận được giọng nói lạnh như băng kia của Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân vội vàng liên tục không ngừng gật đầu.

- Sư phụ, phụ thân ta đã chờ người khá lâu rồi, người nói đợi sư phụ tu luyện xong, liền đi tới phòng nghị sự của gia tộc. Người xem ...

Lạc Khố Ân lên tiếng nói.

Kiệt Sâm gật đầu, nói:

- Đi thôi!

Phòng nghị sự của Mạc Lý gia tộc, giờ phút này đang bề bộn thành một đoàn, tộc trưởng Khải Tư Đặc ngồi trên một chiếc ghế, không ngừng nghe hồi báo từ các phương diện.

Bởi vì Khoa Ân Hi Nhĩ, Nam La Nhĩ, Bá Khắc Bỉ bọn họ chết đi cả Lạc Cơ gia tộc đã loạn thành một đoàn, không ít thành viên đều tự mình chạy tứ tán.

Điều này chính là cơ hội để Mạc Lý gia tộc tiêu diệt từng bộ phận, mà để cho Khải Tư Đặc cảm thấy kỳ quái chính là, Áo Đức Lâm thành chủ chẳng những không ngăn cản hành động của Mạc Lý gia tộc hắn, ngược lại lại ủng hộ rất mạnh trên các phương diện cho hắn.

Ở nơi này trong vòng nửa ngày, Mạc Lý gia tộc đã một lần nữa nắm trong tay thế cục Thiên Hồng Thành, mà không ít sản nghiệp thuộc về Lạc Cơ gia tộc, cũng là bị Mạc Lý gia tộc cướp đoạt trở lại.

Điều này làm cho trong lòng Khải Tư Đặc vô cùng vui sướng, đồng thời trong lòng đối với Kiệt Sâm chính là vô cùng cảm kích.

Khi đám người Khải Tư Đặc cùng Mã Khả Ni, Lạc Khắc thương lượng đối sách của gia tộc sau này, Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân cũng là từ bên ngoài đi vào.

- Kiệt Tư đại nhân ...

Thấy Kiệt Sâm, Khải Tư Đặc vội vàng đứng lên, nghênh đón. Mà tất cả các Đại trưởng lão cùng thành viên trọng yếu ở phòng nghị sự gia tộc tất cả đều là đứng lên, trong ánh mắt nhìn Kiệt Sâm, tràn đầy vẻ kích động cùng cung kính.

- Kiệt Tư đại nhân, lần này nếu không có ngươi, như vậy Mạc Lý gia tộc chúng ta nhất định sẽ thật sự lâm vào cảnh nguy hiểm a, e rằng diệt tộc cũng không phải không có khả năng, đại ân đại đức của ngươi Mạc Lý gia tộc không biết dùng cách gì để hồi báo, sau này đại nhân nếu có gì phân phó, Mạc Lý gia tộc sẽ để mặc cho đại nhân sai khiến.

Khải Tư Đặc đi tới trước mặt Kiệt Sâm, vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng trịnh trọng lên tiếng, mà những người còn lại phía sau hắn tất cả đều là dùng ánh mắt kích động nhìn Kiệt Sâm.

Bọn họ đều là biết, lời nói của Khải Tư Đặc tộc trưởng không có nửa phần khoa trương, nếu như không phải là Kiệt Sâm kịp thời chạy tới thì một mình Khoa Ân Hi Nhĩ cũng có thể đánh tan nát Mạc Lý gia tộc, Mạc Lý gia tộc căn bản không thể có được tình huống hiện tại/

- Khải Tư Đặc tộc trưởng khách khí rồi, Lạc Khố Ân nếu là đồ nhi của ta, như vậy thì chuyện của Mạc Lý gia tộc, tại hạ tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng xem.

Kiệt Sâm cười lên tiếng.

- Lạc Khố Ân, ngươi sau này đi theo Kiệt Tư đại nhân, nhất định phải vạn phần trung thành với đại nhân, nếu làm ra chuyện tình gì có lỗi với Kiệt Tư đại nhân, cha sẽ tuyệt đối không tha thứ cho ngươi.

Khải Tư Đặc nghiêm nghị lên tiếng nói với Lạc Khố Ân phía sau Kiệt Sâm.

- Hài nhi đã biết.

Lạc Khố Ân gật đầu lia lịa đáp.

Nhân sinh chính là kỳ diệu như vậy, nếu không phải Lạc Khố Ân thiện tâm, trong lúc vô tình cứu Kiệt Sâm, Kiệt Sâm cũng sẽ không từ trong miệng Lạc Khố Ân biết được chuyện tình về Linh Trì Bí Cảnh, hơn nữa ở trong cuộc chiến gia tộc Đại Bỉ, cứu cả Mạc Lý gia tộc.

Mà nếu không phải danh sách của Mạc Lý gia tộc, Kiệt Sâm cũng không cách nào tiến vào trong Linh Trì Bí Cảnh, mà nếu như không phải bởi vì tiến vào Linh Trì Bí Cảnh, thực lực Kiệt Sâm cũng sẽ không tăng lên lớn như vậy, ngược lại lại đánh chết Khoa Ân Hi Nhĩ, cứu Mạc Lý gia tộc lần nữa.

Nhân sinh chính là như vậy, mặc cho chuyện lớn diễn biến, thường thường cũng là từ một chuyện nhỏ sinh ra.

Một lúc sau khi tùy ý hàn huyên cùng đám người Khải Tư Đặc, Kiệt Sâm đem một trang giấy đưa tới trong tay Lạc Khắc.

- Lạc Khắc đại sư, tài liệu ở trên trang giấy này, xin ngươi lát nữa đưa đến phòng của ta.

Lạc Khắc nhận lấy giấy, chỉ thấy phía trên chi chít viết hơn mười loại linh dược tài liệu, đại đa số tài liệu chẳng qua là tài liệu bình thường, mà vài loại tương đối trân quý, lấy thế lực của Mạc Lý gia tộc cũng không khó tìm, chỉ bất quá tài liệu số lượng cũng tương đối nhiều.

- Kiệt Tư đại sư ngươi yên tâm, sau nửa canh giờ, nhiều nhất không hơn một canh giờ, đồ ngươi muốn ta cũng sẽ thay ngươi tìm được ...

Lạc Khắc trịnh trọng nói.

Hiệu suất làm việc của Lạc Khắc đúng là rất nhanh, chỉ chốc lát sau, phần lớn tài liệu đã được vận chuyển tới hồ tắm của Mạc Lý gia tộc, mà ở bên trong hồ tắm, đã được rót vào một loại nước vô cùng trong suốt.

Sau khi thấy tài liệu được cầm tới, Kiệt Sâm mở tất cả hộc tủ đựng tài liệu ra, đủ loại thảo dược đều bị hắn nghiền thành phấn vụn, đổ vào trong hồ tắm, nhất thời, hồ tắm trong tràn ngập một cỗ mùi vị rất kỳ lạ.

Cốt cốt ...

Theo tất cả tài liệu đều rơi vào trong hồ tắm, nước trong hồ tắm đã sôi trào lên.

Đám người Khải Tư Đặc cũng là vây quanh bên cạnh hồ tắm, tò mò nhìn cử động của Kiệt Sâm, mặc dù bọn họ cũng không rõ giờ phút này Kiệt Sâm đến tột cùng là đang làm gì, nhưng là sau khi trải qua chuyện tình khiến cho Lạc Khắc từ một gã Linh Dược Tông Sư Ngũ Giai Trung Cấp lên cấp Linh Dược Tông Sư Ngũ Giai Cao Cấp, đám người Khải Tư Đặc đối với thành tựu cổ quái của Kiệt Sâm ở trên con đường linh dược học, trong lòng rất là bội phục.

- Lạc Khố Ân, ngươi chuẩn bị một chút ...

Kiệt Sâm lên tiếng nói:

- Đợi lát nữa, lúc nào ta bảo ngươi đi vào, thì hãy tiến vào đó.

- Tiến vào đó ...

Lạc Khố Ân trừng lớn hai mắt, nhìn nước trong hồ tắm không ngừng sôi trào bốc lên hơi nóng, trong ánh mắt mang theo sự ngờ vực. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

- Ân, nước hồ này là ta dùng để trị liệu tật bệnh trên người của ngươi, dược tề Mộc Hệ Sinh Mệnh Hoạt Lực kia mặc dù cũng có thể trị liệu thân thể của ngươi, nhưng là cách một thời gian ngắn sẽ phải phục dụng một lọ, chẳng những tốn thời gian dài, cũng sẽ để cho thân thể có tính ỷ lại đối với dược tề, nước trong hồ tắm này ngươi có thể gọi là Mộc Linh Trì, chỉ cần ở bên trong ngâm một lần, từ nay về sau ngươi sẽ không phải lo lắng tới vấn đề thân thể suy yếu của mình nữa.

Kiệt Sâm vừa nói, một bên lật tay lấy ra một viên tinh thạch màu đỏ như máu to cỡ nắm tay nhỏ, Tiểu Tinh thạch lớn chừng quyền đầu này phát ra hồng mang chói mắt, chính là Kiệt Sâm lấy được từ trên Huyết Uyên Tinh Phách.

Ở trước mắt bao người, Kiệt Sâm trực tiếp cầm tinh thạch trong tay ném vào bên trong hồ tắm.

Phốc thông!

Tinh thạch này rơi vào trong hồ nước.

Ở trung tâm Mộc Linh Trì quỷ dị phát ra thanh quang chói mắt, rất là chói mắt. Nhưng ngay sau đó, toàn bộ nước của Mộc Linh Trì cuồng sôi trào lên, hàng loạt khí lưu màu xanh lá uốn lượn ở bên trên mặt nước, giống như một con Thanh Long đang uốn lượn.

- Tốt lắm, ngươi có thể tiến vào.

Kiệt Sâm lên tiếng nói với Lạc Khố Ân ở bên cạnh.

- Mộc Linh Trì?

Lạc Khố Ân nhìn Mộc Linh Trì tràn ngập khí lưu màu xanh lá đang uốn lượn trước mắt, tản ra thanh quang chói mắt, những thứ kia không ngừng phát ra khí tức phiêu tán ở phía trên trên hồ tắm, chỉ là ngửi thấy được liền để cho Lạc Khố Ân cảm thấy cả người thư sướng một trận, hàng vạn hàng nghìn lỗ chân lông khắp người ở trong nháy mắt dường như trương ra.

Đối với lệnh của Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân tự nhiên không chút do dự nào, thân thể trực tiếp vọt tới phía trược, tựa như luồng sáng trực tiếp rơi vào trong Mộc Linh Trì kia.

Phác thông!

Sóng nước văng khắp nơi, nước trong hồ tắm thoạt nhìn đang sôi trào vô cùng, nhiệt khí bốc hơi, thực tế nhiệt độ lại cũng không cao lắm, tựu phảng phất giống như ngâm suối nước nóng vậy.

Ông!

Ngay khi Lạc Khố Ân tò mò đánh giá nước trong hồ tắm, cả Mộc Linh Trì quỷ dị phát ra từng đạo âm thanh rung động, thanh âm ù ù giống như chung lữ hồng âm, rung động tâm linh, đồng thời thanh quang chói mắt mà Mộc Linh Trì bắn ra bốn phía cũng đã thu liễm, hàng loạt khí lưu màu xanh lá ở trên mặt nước hồ tắm đang mãnh liệt lao tới thân thể của Lạc Khố Ân.