Chương 505: Niềm vui ngoài ý muốn

Dược Thần

Trong những ngày tiếp theo, Kiệt Sâm vùi đầu tại phòng thí nghiệm.

Là một linh dược đại sư, Kiệt Sâm dĩ nhiên cảm thấy hứng thú với những lực lượng thần bí nầy. Vừa nghĩ tới có thể chế tạo ra linh dược tề làm nồng độ huyết mạch của mọi người tăng lên, Kiệt Sâm đã không nhịn được run lên.

TạiTư Đặc Ân đại lục, rất nhiều gia tộc có truyền thừa huyết thống cường đại, chỉ có điều tuyệt đại đa số gia tộc đều đồng dạng như Ách Đức gia tộc, huyết mạch theo thời gian nhạt dần, cuối cùng không thể xuất hiện huyết mạch Linh Sư.

Điều này thực sự là một chuyện bi ai.

Trong ba tháng này, Kiệt Sâm cơ hồ chân không bước ra khỏi phòng, ngoại trừ lúc cần thông tri để mua một ít tài liệu cần thiết, còn lại tuyệt đại đa số thời gian, Kiệt Sâm đều nhốt mình trong phòng thí nghiệm, ngay cả các thành viên của những đại thế lực cũng không gặp.

Đối với Kiệt Sâm mà nói, nghiên cứu một nan đều linh dược học có ý nghĩa hơn nhiều so với chuyện đặt quan hệ với mấy gia tộc gì đó.

Đương nhiên, Kiệt Sâm cũng không thể tránh khỏi có lúc rảnh rỗi ra ngoài đi dạo vài vòng nhưng rất nhanh sẽ lại chui vào phòng thí nghiệm.

Đã có kinh nghiệm một đạo, trong vòng ba tháng, Kiệt Sâm lại là liên tiếp đã phá vỡ năm đạo cấm chế linh lực, liên tiếp phá giải liên hệ giữa du long và linh văn bên trong Xích Long tinh. Mỗi lần phá giải một đạo, Kiệt Sâm có thể cảm nhận được, một lực lượng bí ẩn lại tiến vào thân thể của mình, càng xâm nhập sâu vào cấm chế thì lực lượng này càng cường đại.

Mỗi một lần lực lượng thần bí này tiến vào thân thể, Kiệt Sâm lại cảm giác huyết dịch như bị thiêu đốt, lần sau kịch liệt hơn lần trước nhưng nồng độ huyết mạch cũng theo đó tăng lên. Theo thời gian, nồng độ huyết mạch cũng bắt đầu từ 50% biến thành hiện tại là 80%.

Kiệt Sâm cũng không thấy bất ngờ với điều này, huyết mạch tăng lên cũng giống như chiết xuất dung dịch. Từ nồng độ thấp lên đến cao sẽ rất khó khăn nhưng đợi sau khi đến một nồng độ nhất định thì sẽ không quá khó khăn như lúc ban đầu.

Kiệt Sâm lúc đầu còn chưa cảm giác được hiệu quả, nhưng sau khi nồng độ huyết mạch không ngừng tăng lên thì hắn phát hiện công dụng cực lớn.

Trước kia, mỗi lần hắn vận hành Linh Thần Quyết đều có cảm giác lực bất tòng tâm nhưng từ khi huyết mạch tăng lên, hắn lại phát hiện Linh Thần Quyết vận chuyển thời điểm càng ngày càng thuận buồm xuôi gió. Điều khiến hắn giật mình là lực cổ quái màu đen trong thể nội cũng theo đó tăng lên.

Phát hiện này không khỏi làm cho Kiệt Sâm mừng rỡ như điên.

Từ khi trọng sinh, lực cổ quái màu đen đó chính là bùa hộ mệnh của Kiệt Sâm, không ít lần trợ giúp hắn với tư cách là đòn sát thủ. Kiệt Sâm vào lúc bị thương vẫn không dám tiêu hao quá mức lực màu đen nhưng hiện giờ mỗi một lần vận chuyển Linh Thần Quyết thì đều nhận thấy lực này sinh ra nhiều hơn mấy lần.

Cái này đủ để cho Kiệt Sâm ứng phó tốt hơn phiền toái.

Bất quá điều mà hắn vẫn luôn nghi ngờ đã được xác nhận, lực màu đen này sinh ra từ huyết mạch của hắn.

Nhưng Linh Thần Quyết vận chuyển lại có thể sinh ra lực màu đen cổ quái mà chuyện đề cao huyết mạch cũng có đề cao rất lớn với tu luyện Linh Thần Quyết. Kiệt Sâm hoàn toàn tìm không thấy đầu mối liên hệ giữa ba thứ này.

Linh Thần Quyết được Kiệt Sâm tìm thấy trong một phế tích ở kiếp trước. Đời trước của hắn không cách nào trở thành một Linh Sư nên không tu luyện, nhưng Kiệt Sâm căn cứ từ tình huống phát sinh cho bản thân có thể biết được, Linh Thần Quyết tựa hồ có chút liên hệ với huyết mạch của mình.

- Chẳng lẽ Linh Thần Quyết có liên hệ với tổ tiên Thác Đức gia tộc? Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Kiệt Sâm không khỏi suy đoán.

Nếu như có thể, Kiệt Sâm thật sự muốn trở lại phế tích ở kiếp trước điều tra một phen, nhưng trải qua lần thám hiểu ở kiếp trước, hắn biết phế tích đó cực kỳ nguy hiểm. Lần đó bên thân hắn là mấy cửu giai Thánh Linh Sư làm tùy tùng cũng thiếu chút nữa chết ở bên trong đó. Tuy Kiệt Sâm đã một sự tồn tại của không ít cơ quan nhưng trước khi thực lực chưa tới bát giai Đế Linh Sư, căn bản sẽ không dễ dàng tiến vào.

Rất nhanh, Kiệt Sâm lại vùi đầu vào phá giải đạo cấm chế thứ bảy.

Nhưng chỉ trong đạo cấm chế thứ bảy này, Kiệt Sâm đã gặp phiền toái.

Ở sáu đạo cấm chế trước, Kiệt Sâm lúc phá giải ngoại trừ dùng tri thức linh dược học thì linh thức cùng linh lực cũng giúp ích rất lớn. Nhưng với đạo cấm chế thứ bảy, linh thức cùng linh lực của lục giai cấp thấp Tôn Linh Sư đã mất đi tác dụng.

Cảm giác được linh thức không cách nào xâm nhập vào trong đạo cấm chế thứ bảy, Kiệt Sâm không khỏi nhíu mày, trợn mắt.

Ngay từ đầu, Kiệt Sâm khi thấy cấm chế trên Xích Long tinh cũng chỉ cho rằng đó là tổ tiên vì phòng ngừa người khác mở ra mà thiết lập. Nhưng phá giải tới lúc này, hắn lại có một cách nghĩ khác lạ.

Chín đạo cấm chế phân ra rất rõ ràng, một khâu tiếp nối một khâu, cấp sau cao hơn cấp trước, khiến Kiệt Sâm cảm giác chủ nhân của nó muốn hậu nhân từ từ mở ra.

Càng xâm nhập cấm chế, Kiệt Sâm càng hiểu rõ thực lực của chủ nhân bố trí cấm chế. Dù là kiếp trước hay kiếp này, chủ nhân cấm chế cũng là người mạnh nhất mà Kiệt Sâm từng nhìn thấy. Sự cường đại này không chỉ ở trên phương diện thực lực mà đồng dạng cả trên phương diện linh dược học.

Trước đó, Kiệt Sâm còn tưởng rằng chỉ cần một cửu giai linh dược Thánh Sư thì có thể phá vỡ hộp ngọc nhưng hiện giờ hắn hiểu rõ là không có khả năng.

Muốn phá vỡ cấm chế này cần có cùng cấp bậc cả về Linh Sư lẫn Linh Dược Sư, thậm chí phải đạt tới cấp bậc đại biểu cho cấm chế, nếu không không thể phá vỡ.

Cũng giống như hiện tại, về phương diện linh dược học, Kiệt Sâm đã có thể so với một bát giai trung cấp Linh Dược Đế Sư nhưng khi đối mặt với đạo cấm chế thứ bảy thì lục giai cấp thấp Tôn Linh Sư như hắn lại bất lực.

Kiệt Sâm tin tưởng, nếu như mình bây giờ có thể đạt tới thất giai Hoàng Linh Sư thì chắc chắn sẽ phá vỡ đạo cấm chế thứ bảy nhưng chỉ tiếc hắn vẫn còn cách thất giai Hoàng Linh Sư tương đối xa.

- Tổ tiên lưu lại một cái hộp này là để làm gì?

Kiệt Sâm cười khổ.

Với thực của chủ nhân cấm chế này, hoàn toàn có thể trực tiếp thiết lập một cấm chế mà thường nhân không cách nào phá giải, cần gì phiền toái lập chín đạo cấm chế có độ khó khác nhau, hơn nữa trong mỗi đạo đều quán thâu một lực lượng bí ẩn.

Nếu như trong hộp thật sự bảo tồn vật gì trọng yếu vậy chẳng phải nói chờ cho sau khi mình đạt tới cảnh giới cửu giai Linh Dược Thánh Sư cùng cửu giai Thánh Linh Sư mới có thể mở xong?

Đợi đến lúc đó…

Kiệt Sâm nghĩ tới đã thấy xa xôi, nếu như chỉ riêng tạo nghệ linh dược học thì chỉ cần chờ cường độ thân thể đạt tới cửu giai Thánh cấp là có thể được. Tuy điều này khó khăn nhưng Kiệt Sâm có lòng tin, trong vòng mười năm đạt tới trình độ này.

Nhưng muốn trở thành cửu giai Thánh Linh Sư, Kiệt Sâm biết, dù bản thân có đại lượng linh dược tề phụ trợ thì cũng không phải là một quá trình đơn giản.

- Vẫn là thực lực của mình không đủ!

Nhìn lại chiếc hộp ngọc đã phá giải được sáu đạo cấm chế, Kiệt Sâm cảm khái rồi sau đó thu lại vào không gian giới chỉ.

Khuôn mặt hắn lộ vẻ kiên định:

- Để phá giải tới đạo cấm chế thử bảy cần đạt tới thất giai Hoàng Linh Sư, vậy ta sẽ lấy tốc độ nhanh nhất đạt tới thất giai Hoàng Linh Sư, ta không tin phá giải không được.

Trên thế giới này, Kiệt Sâm chưa từng gặp thất bại, điều này khiến hắn rất tin tưởng.

Về phần nghiên cứu lực lượng thần bí kia, dù trải qua sáu lần tẩy lễ, hắn vẫn không hiểu rõ, chỉ mới có một chút cảm ngộ như có như không, còn cần rất nhiều nỗ lực.

- Két..!

Sau khi ở lỳ ba tháng trong phòng thí nghiệm, Kiệt Sâm cuối cùng đẩy cửa bước ra vào giờ ngọ.

Ánh mặt trời gay gắt chiếu vào khiến Kiệt Sâm cảm giác như vừa qua một kiếp.

- Thiếu gia!

Khắc Lôi Nhã vẫn luôn vào dọn dẹp phòng, đồng thời lo việc cơm nước và giặt giũ, lúc không có chuyện thì đứng canh bên ngoài, vừa thấy hắn đi ra liền cười rạng rỡ vọt đến.

- Khắc Lôi Nhã!

Kiệt Sâm khẽ xoa đầu nàng khiến nàng đỏ bừng cả mặt.

- Đúng rồi, phụ thân đâu?

Kiệt Sâm hỏi.

- Thiếu gia, bọn họ đều được Lai Sâm Đặc Bệ Hạ gọi vào hoàng cung rồi, nghe nói là đám Tây Nhĩ Đốn của Uy Tư vương quốc nào đó đến. Đáng ra định gọi ngươi nhưng thấy ngươi quá say mê nên lại thôi.

Khắc Lôi Nhã đáp.

- Tây Nhĩ Đốn đại sư? Sao bọn họ tới đây? Nghe qua cái tên này, Kiệt Sâm không khỏi nghi hoặc.