Chương 567: Lôi Thần Thác Nhĩ

Dược Thần

Trong tiếng bàn tán ồn ào, vòng hai cuối cùng đã kết thúc. Nhưng bầu không khí màu hè cộng với khí thế náo nhiệt khiến Linh Đấu thành càng lúc càng nóng.

Vòng thứ nhất mới chỉ là thi đấu của 68 tuyển thủ bài danh sau cùng trong top 100. Tuy phát hiện được không ít cao thủ nhưng cũng không quá kịch liệt. Vòng thi đấu thứ hai có sự tham gia của 32 tuyển thủ bài danh phía trước khiến tất cả dân chúng sôi sục.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ Linh Đấu thành, từ phố lớn ngõ nhỏ, quán rượu lữ điếm đều ồn ào bàn luận về những trận đấu hôm nay.

Những trận đấu của Khắc Lạp Khắc, Tác Phỉ Á, Lai Ngang Nạp Đa dĩ nhiên được bàn đến nhiều nhất. Thuộc nhóm có thực lực tranh quán quân, bọn họ đều thể hiện được chiến lực khủng bố, cũng nhanh chóng kết thúc thi đấu nhất trong ngày hôm nay.

Dĩ nhiên, Kiệt Sâm với tư cách là con ngựa ô của lần đấu đối kháng này cũng hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người. Qua trận chiến này hôm nay, dân chúng Linh Đấu thành cũng như các tuyển thủ, lĩnh đội không còn cho hắn dựa vào ăn gian mới tiến vào tầng thứ sáu.

Tuy vẫn còn một số người hoài nghi Kiệt Sâm, cho rằng hắn sẽ không qua được trận tiếp theo, chỉ dựa vào công phu tránh né, tiêu hao đại lượng linh lực của Áo Nhĩ Lương, cuối cùng nắm lấy cơ hội đánh lén tống Áo Nhĩ Lương xuống đài.

Nhưng tuyệt đại đa số dân chúng đều thỏa mãn với biểu hiện của Kiệt Sâm.

Đương nhiên, thoả mãn thì thoả mãn, trong lòng mọi người, coi được nhất vẫn là đám Khắc Lạp Khắc, Tô Phi Á, Lai Ngang Nạp Đa cùng với một số tuyển thủ thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư của tứ đại đế quốc. Về phần Kiệt Sâm, dù sao cấp bậc quá thấp, không ít người cho rằng hắn có thể tiến tới vòng này đã là quá may mắn, tới vòng 16 nói không chừng sẽ bị người đánh xuống ngựa.

Sau khi vòng thứ hai kết thúc, thực lực các tuyển thủ cũng đã được biểu hiện, cấp bậc ưu thế cũng trở nên lớn hơn.

Bởi vì quy tắc của không gian thí luyện, chỉ cần là thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư thì trên cơ bản đều tiến vào top 100. Sau khi vòng hai kết thúc, trong 26 thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư có bốn người bị loại bỏ, 22 người ở trong top 32, mười người còn lại của top 32 đều là lục giai cao cấp Tôn Linh Sư.

Vui mừng nhất vẫn là các nước Tây Bắc, bốn tuyển thủ của bọn họ đều vượt qua vòng này, ngoại trừ Thiết Mộc Chân bị thương sơ qua thì các tuyển thủ còn lại đều bình an vượt qua.

Địch Ni Toa cùng Kiệt Sâm tự nhiên không cần phải nói, trong lòng mọi người đều có chuẩn bị, nhưng biểu hiện xuất sắc của Khắc Lôi Nhã trên lôi đài thì khiến mọi người bất giác thán phục.

Chỉ trong vòng nửa năm, trên đường từ Tây Bắc tiến về Linh Đấu thành, Khắc Lôi Nhã cũng đồng dạng như Kiệt Sâm, không ngừng cố gắng tu luyện. Từ lúc ở Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, nàng mới chỉ là lục giai trung cấp Tôn Linh Sư, hiện giờ đã là cao cấp Tôn Linh Sư, cũng đã đến lúc thu hoạch.

Sau khi vòng hai kết thúc là tới thời gian nghỉ một ngày.

Những tuyển thủ bị loại đều đi dạo nhàn nhã trong Linh Đấu thành. 32 tuyển thủ lọt vào vòng tiếp theo đều vùi đầu tu luyện, dù là Khắc Lạp Khắc, Lai Ngang Nạp Đa cũng thế.

Tuy số tuyển thủ chỉ còn lại 32 người nhưng không có ai nghe ngóng về đối thủ tiếp theo của mình. Bởi vì quy tắc vòng này cũng không theo thứ tự từ cao nhất đấu với thấp nhất mà rút thăm ngẫu nhiên.

Nói cách khác, nếu như vận khí may mắn thì có thể làm cho hai tuyển thủ thấp nhất tiến hành quyết đấu.

Ngày hôm nay, tất cả tuyển thủ đều đóng cửa không ra. Có một số cũng không phải nhân dịp nghỉ ngơi mà điều chỉnh trạng thái tới mức đỉnh phong.

Về phần những tuyển thủ bị thương trong vòng đấu vừa qua thì nhân cơ hội này toàn lực điều dưỡng. Tuy điều này sẽ khiến vòng tiếp theo không công bằng nhưng thế giới vốn là như vậy, có đôi khi vận khí sẽ đóng vai trò quyết định.

Trong sự chờ mong của dân chúng và tuyển thủ, vòng đấu tiếp theo cũng đã đến.

Thời tiết ngày này không khô ráo như mấy ngày trước mà hết sức âm u. Mây đen giăng kín bầu trời, không khí ẩm ướt khiến lòng người cảm giác rất nặng nề.

32 tuyển thủ đứng trên lôi đài, bên cạnh là nhân viên công tác của Song Tháp.

Đế Mỗ, Khắc Phu Lâm, cùng với một số hộ pháp của Linh Sư Tháp cùng Linh Dược Sư Tháp cũng đi ra đây, chủ trì rút thăm.

Tới được vòng thứ ba đều là tinh anh chân chính, đám Đế Mỗ dĩ nhiên cũng muốn quan chiến.

Tất cả tuyển thủ đều là căn cứ vào bài danh ở vòng thí luyện, ghi số vào bỏ trong một cái hộp.

Đế Mỗ cao giọng:
- Chư vị, chắc mọi người đã biết quy tắc vòng thứ ba này. Tất cả tuyển thủ đều được đánh số rồi cho hai hộ pháp của Linh Sư Tháp cùng Linh Dược Sư Tháp rút thăm.

Đế Mỗ vừa dứt lời, hai hộ pháp của Song Tháp tiến lên rồi rút lá thăm ở trong thùng.

Mặc dù đã biết quy tắc, cũng tin tưởng thực lực của mình nhưng vào giờ khắc chính thức bắt đầu, không ít tuyển thủ vẫn khẩn trương.

Vòng rút thăm này cực kỳ tàn khốc, vì vận khí đóng vai trò quan trọng. Ai xui xẻo rút thăm trúng phải tuyển thủ bài danh phía trước nhất thì chỉ có thể than thở, chuẩn bị sẵn tâm lý bị loại.

Dù là thực lực của ngươi rất mạnh nhưng xui xẻo gặp phải sáu tuyển thủ bài danh đầu tiên cũng đành thầm kêu khổ. Đặc biệt là gặp phải ba người Khắc Lạp Khắc, Tác Phỉ Á, Lai Ngang Nạp Đa thì dù tự tin đến đâu cũng biết khó tránh bị loại.

Rất nhiều tuyển thủ đều thầm cầu nguyện ngàn vạn không nên đụng đến mấy tuyển thủ bài danh đầu tiên như Khắc Lạp Khắc, dĩ nhiên không kể Kiệt Sâm.

Kiệt Sâm ngược lại bình thản, cũng không quá lo được lo mất. Theo như hắn thấy, đã không thể lựa chọn rút thăm thì điều duy nhất có thể làm là điều chỉnh trạng thái, nghênh đón trận chiến kế tiếp, không phải thấp thỏm ảnh hưởng đến kết quả.

Rất nhanh, hai hộ pháp Song Tháp đã rút ra hai tấm thăm, phân biệt đọc lên:
- 17! 23!

Hai tuyển thủ lập tức đi ra, ánh mắt nhìn nhau tóe lửa rồi đứng sang một bên.

Sau đó, những cặp thăm khác được tiếp tục rút ra.

Kiệt Sâm thấy Cơ Lạc Tư của Xích Nhĩ hành tỉnh ở Tái Luân đế quốc đang nhìn mình tươi cười, hắn cũng gật đầu cười đáp lễ.

Cơ Lạc Tư có thể dùng thực lực lục giai cao cấp tiến vào Top 32, xem ra trong hai năm này tu luyện cực kỳ khắc khổ.

Đúng lúc này, Kiệt Sâm đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình từ phía sau, hắn lập tức xoay người thì nhìn thấy Lợi Phùng Tư của Thần Phong đế quốc.

- Hừ, tốt nhất để cho ta rút thăm được ngươi, nói như vậy ta có cơ hội quang minh chính đại đánh chết. Lợi Phùng Tư nhìn qua Kiệt Sâm, trong nội tâm phẫn hận nhưng trên mặt không hề biểu hiện.

Cho dù vậy thì cảm giác nhạy bén của Kiệt Sâm vẫn cảm nhận được sát ý sâu đậm trong lòng đối phương.

- Lợi Phùng Tư nếu như quyết đấu với ta chắc sẽ hạ sát thủ.
Kiệt Sâm cười lạnh, đến lúc đó còn chưa nói được là ai giết ai.

- 1! 15!

Đúng lúc này, Kiệt Sâm nghe xướng thứ hạng của mình, hắn lập tức bước ra, đồng thời cách đó không xa cũng có một thiếu niên bước ra.

Đó là một thanh niên mặc chiến phục màu xanh da trời, ánh mắt lạnh như băng, sắc mặt tràn ngập ngạo khí, nhìn qua Kiệt Sâm lộ rõ ý khiêu chiến trần trụi.

Rất nhanh, kết quả rút thăm đã hoàn thành, 16 cặp đã được xác định.

Tiếp theo, cả đoàn người tiến đến luận võ trường của Linh Đấu thành.

Dưới sự an bài của nhân viên công tác Song Tháp, Kiệt Sâm cùng đối thủ đều đi lên đài.

- Ngươi chính là Kiệt Sâm?

Đối phương đứng ngạo nghễ trên lôi đài, khí thế nhàn nhạt tán dật, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Kiệt Sâm.

- Ta tên gọi Thác Nhĩ, nghe nói ngươi ở vòng trước chỉ dùng một chiêu là đánh bại đối phương? Nhìn bộ dạng cũng có thực lực, nhưng truyền kỳ của ngươi gặp ta là kết thúc rồi. Ta cam đam trận này sẽ là trận tỷ thí cuối cùng của ngươi.

Thác Nhĩ nhếch miệng, hiển nhiên rất tin tưởng thực lực của mình.

Thác Nhĩ chỉ là lục giai cao cấp Tôn Linh Sư nhưng trong không gian thí luyện xông vào đến tầng thứ năm, vượt qua không ít tuyển thủ cấp bậc cao hơn, cũng đã nghe qua đệ nhất danh Kiệt Sâm và trận chiến của hắn nhưng không hề sợ hãi.

Kiệt Sâm cười cười:
- Gia hỏa vừa rồi cũng nói như ngươi!

Đối phương nói vậy cũng chỉ là đòn tâm lý chiến mà thôi, nếu người bình thường khó tránh khỏi sẽ có chút ít chấn động, nhưng là với Kiệt Sâm thân kinh bách chiến thì hoàn toàn bình thản.

- Trận đấu bắt đầu!
Nhân viên công tác Song Tháp hét lớn.

- Nhớ kỹ danh hào của ta, Lôi Thần Thác Nhĩ, ta sẽ nói cho ngươi biết, bài danh thí luyện cũng không có ý nghĩa gì!
Thác Nhĩ gằn giọng, từng đạo lôi quang đột nhiên bộc phát, dệt thành một tấm lưới điện quang bao phủ thân hình.

Đồng thời, một thanh chiến phủ mặt ngoài khắc hoa văn phức tạp xuất hiện trong tay hắn, lôi quang thanh sắc quấn quýt như lôi xà, không ngừng phát ra thanh âm ùng oàng.

- Linh lực lôi thuộc tính.
Kiệt Sâm nhìn qua màu sắc linh lực của đối phương, khẽ giật mình, khá bất ngờ vì thuộc tính linh lực của đối phương.

Tại Tư Đặc Ân đại lục, Ngũ Hành thuộc tính là thuộc tính thường thấy nhất, ngoại trừ ra còn có Phong thuộc tính, băng thuộc tính, lôi thuộc tính, huyễn thuộc tính… Lôi thuộc tính là một thuộc tính có tính công kích rất mạnh, kế hợp được sự sắc bén của Kim thuộc tính lẫn sự cuồng bạo của Hỏa thuộc tính.

Bất quá Kiệt Sâm cũng chỉ bất ngờ mà thôi, trọng kiếm lặng yên trượt xuống, trong đầu nảy ra một ý niệm.

- Linh lực lôi thuộc tính, linh lực lôi thuộc tính, thật sự là quá tốt!
Kiệt Sâm cười nhạt.

- Đi!
Thác Nhĩ gầm lên giận dữ, hai con ngươi như điện, lôi thuộc tính cuồng bạo từ thân thể bạo phát, cả người hóa thành tàn ảnh thanh sắc điện xạ về Kiệt Sâm.

Trong chớp mắt, một thanh chiến phủ chớp động lên lôi điện khủng bố đã đánh vào thân thể Kiệt Sâm.

Ánh mắt Kiệt Sâm ngưng tụ, trọng kiếm trong tay lặng yên lướt đến.

- Ầm!

Thanh âm dữ dội vang lên, lấy Kiệt Sâm cùng Thác Nhĩ làm trung tâm, trong phạm vi mấy thước tràn ngập lôi quang, lôi mang cuồng bạo đập xuống nên lôi đài bằng linh thạch kiên cố khiến từng dãy vết nứt lập tức lan tràn.

- Xuống đi, Thiên Lôi chi chùy, chùy diệt vạn vật!

Thác Nhĩ gầm lên, Thiên Lôi chùy mạnh mẽ phách trảm.

Vì muốn sớm đánh bại Kiệt Sâm nên ngay từ đầu, Thác Nhĩ đã sử xuất linh kĩ.

Trong nháy mắt, chung quanh Kiệt Sâm thoáng chốc xuất hiện vô số thanh sắc cự chùy, mỗi cự chùy đều do lôi điện tạo thành, bên trên mặt có hào quang thanh sắc lưu chuyển, khí tức khủng bố khiến người có cảm giác như đến ngày tận thế.

Trong cuồng phong bạo vũ, ánh mắt Kiệt Sâm lóe lên lạnh lùng. Thác Nhĩ hoàn toàn có tư cách kiêu ngạo, mạnh hơn đối thủ vòng vừa rồi của hắn rất nhiều, vừa ra tay đã thể hiện được công kích cường đại.

Kiệt Sâm không chút xao động, mũi chân điểm lên liên tiếp, trọng kiếm hóa thành một luồng ô mang, bao trọn thân thể.

- Ầm! Ầm! Ầm!

Cự chùy không ngừng rơi xuống nhưng không thể tiến gần Kiệt Sâm mảy may, tất cả đều vừa mới tiếp xúc gần thân thể hắn thì bị kiếm ảnh đầy trời ngăn lại.

Thanh âm ì ùng vang lên liên tiếp, trên lôi đài lập tức xuất hiện vô số chiếc hố lớn nhỏ.

- Ha ha, Thác Nhĩ, cái này gọi là thực lực của ngươi sao? Cũng không quá đáng như thế!
Kiệt Sâm không bình thản như thường ngày mà nhếch miệng khiêu khích.

Đối diện, Thác Nhĩ cũng cười lạnh:
- Không tệ, thật sự có tài, ta cũng muốn nhìn xem, ngươi có năng lực gì mà dám cuồng ngạo hơn cả ta.

Lam mang chói mắt đột nhiên bộc phát từ thân thể Thác Nhĩ, hai đạo linh hoàn một lam một kim bay lên treo sau đỉnh đầu hắn, hư ảnh linh thú hình chim thanh sắc xuất hiện, trên người không ngừng ẩn hiện lôi quang.

- Lôi thuộc tính linh thú nhất giai Lôi Dực Điểu, nhị giai ngân lôi điện điểu!

Nhìn thấy con linh thú, ánh mắt Kiệt Sâm khẽ ngưng tụ, nhất giai Lôi Dực Điểu là lôi thuộc tính linh thú vô cùng cường đại, vô địch trong nhất giai linh thú. Nhị giai lôi điện điểu càng cường đại, thực lực nhị giai có thể chống đỡ với tam giai linh thú, cũng khó trách nhị giai linh hoàn của Thác Nhĩ là cực hạn linh hoàn rồi.

Sau khi linh thú hai đầu xuất hiện, khí tức linh lực Thác Nhĩ bạo tăng, uy áp bao phủ toàn trường.

Thác Nhĩ bắn lên, cự chùy vung cao, thân hình kết hợp với điểu linh thú một cách hoàn mỹ, lôi quang bạo xuất.

- Lại tiếp ta một chiêu này, Thiên Lôi chi chùy, chùy diệt vạn vật!

Thác Nhĩ gào thét. Trong tiếng rống giận dữ, hư ảnh linh thú hai đầu giữa không trung chui vào thân thể của hắn, linh lực hắn tăng vọt, trọng chùy chầm chậm giáng xuống Kiệt Sâm.

- Ông! Ông!

Không trung chấn động, khác với công kích đầu tiên tạo ra chùy ảnh đầy trời, lần này chỉ có một cự chùy tán phát lôi quan thanh sắc chậm rãi nện xuống. Cự chùy nhìn như chậm chạp nhưng chỉ trong chốc lát đã tới trước mặt Kiệt Sâm, không khí chao đảo, phát ra thanh âm lôi điện phong vũ cực lớn.

- Tới tốt lắm!

Dưới con mắt mở trừng của dân chúng, Kiệt Sâm quát to. Linh Thần Quyết lập tức vận chuyển tới cực hạn, trọng kiếm trong tay như nhất trụ kình thiên xông về chùy ảnh.

- Bập!

Một kiếm một búa giao kích, tiếng va đập trầm thấp đột ngột vang lên, linh lực hùng hồn bạo tuôn, sàn đá lôi đài tiếp tục vỡ nát.

- Ha ha. Thác Nhĩ, chút thực lực đó của ngươi cũng dám tự xưng Lôi Thần, chẳng phải khiến người ta cười rụng răng.
Kiệt Sâm cười ha hả, cầm trọng kiếm đứng ngạo nghễ trên lôi đài.

Đối diện, Thác Nhĩ cũng cười nhạt.

- Ông! Ông!

Lại tiếp hai đạo linh hoàn phù lướt sau đỉnh đầu Thác Nhĩ, một hư ảnh linh mã cánh chim và một hư ảnh ban mã (ngựa vằn) trên thân phủ lôi quang xuất hiện trên đầu hắn.

- Tam giai tinh linh điện ban mã, cùng tinh linh điện ban mã tiến hóa thể tứ giai lôi điện ban mã.
Kiệt Sâm thì thào.

Hai đạo linh hoàn chấn động, điên cuồng tăng lên chiến lực cho Thác Nhĩ.

- Không nghĩ tới tiểu tử ngươi quả nhiên có chút thực lực, xem ngươi có thể ngăn trở chùy diệt vạn vật, phân thượng, hôm nay cho ngươi biết vì sao ta có danh tiếng Lôi Thần.

- Lôi Thần phụ thân!

Thác Nhĩ thần sắc ngạo nhiên, bước chân ầm ầm đạp mạnh, vô số ngân xà từ dưới chân hắn bắn lên, trong nháy tràn ngập chung quanh hơn mười trượng. Trong vùng lôi xà đó, Thác Nhĩ quả thật nhìn như Lôi Thần, thanh thế khủng bố.

Toàn thân Thác Nhĩ bao phủ trong lưới điện lôi quang, lam xà bắn ra bốn phía, thiêu đốt nền đá bắn lên xùy xùy.

- Tiểu tử, cho ngươi biết sự cường đại của Lôi Thần Thác Nhĩ ta.
Thác Nhĩ nhếch miệng, bàn chân dẫm mạnh.

- Xùy...

Một đạo lôi quang đột ngột xuất hiện, xoáy lên đạo đạo bụi mù, thân hình Thác Nhĩ lập tức hóa thành một đạo lôi quang biến mất trên lôi đài.

- Người đâu? Lôi Thần Thác Nhĩ đi nơi nào?

Dân chúng bên dưới thấy chỉ còn lại Kiệt Sâm, ồ lên kinh ngạc.

Kiệt Sâm sau khi Thác Nhĩ liền chậm rãi nhắm mắt lại.

- Phong tỏa hô hấp!

- Đá lôi đài chấn động!

- linh nguyên tố chấn động!

- Sóng âm chấn động!

- Minh, ám!

Mỗi biến hóa trên lôi đài lập tức khắc sâu vào đầu Kiệt Sâm.

Đột ngột, Kiệt Sâm cười nhạt, thân hình lùi nhanh về sau, trọng kiếm trong tay như giao long xuất hải, đâm về phía trước như thiểm điện.

- BOANG...!

Một thanh cự chùy đột ngột xuất hiện, bị trường kiếm trong tay Kiệt Sâm chặn lại.

- Xùy! Xùy! Xùy! Xùy! Xùy! Xùy! ......

Thanh âm vang lên liên tiếp, trên lôi đài không ngừng lóe lên đạo đạo lôi quang, một thanh cự chùy trong hư không từ bốn phương tám hướng công hướng Kiệt Sâm.

Kiệt Sâm trên lôi đài vẫn như nhàn nhã dạo chơi, trọng kiếm trong tay không ngừng đâm ra, dù Thác Nhĩ công kích hung mãnh quỷ dị như thế nào cũng bị đơn giản ngăn lại.

- Ầm! Ầm! Ầm! ......

Lôi đài lại tiếp tục chấn động.

- Ở đâu truyền đến tiếng nổ mãnh liệt như vậy?

Thanh âm khủng bố khiến không ít người đang vây xem ở lôi đài khác cũng quay sang quan sát.
- Trên lôi đài này chẳng phải là Kiệt Sâm bài danh đệ nhất thí luyện sao?

- Đúng, chính là Kiệt Sâm.

Với danh khí của Kiệt Sâm nên mọi người tới xem rất nhanh đã nhận ra hắn, nhưng sau đó lại nghi ngờ.

- Ồ, sao trên lôi đài chỉ có một tuyển thủ?

- Không đúng, còn có một tuyển thủ khác, các ngươi xem lôi quang thanh sắc.

- Đây là...... Lôi Thần Thác Nhĩ!

- Là Lôi Thần Thác Nhĩ
- Lôi Thần phụ thân!

- Lôi Thần Thác Nhĩ, đó là hắn?!

Sau khi thấy lôi quang, một số người biết Thác Nhĩ lập tức khiếp sợ.

Đối thủ vòng trước của Lôi Thần Thác Nhĩ là một thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, cho dù không thể thể nhảy vào tầng thứ năm nhưng với đẳng cấp như vậy thì công pháp dù sao cũng không kém. Tuy thế trong tay Thác Nhĩ lại bị hành hạ khốn khổ, cuối cùng bị Lôi Thần phụ thân đánh trọng thương.

Phương thức chiến đấu quỷ dị như vậy khiến mọi người nhất trí cho rằng số tuyển thủ có thể ngăn được một chiêu này của Thác Nhĩ không vượt quá mười ngón tay.

Nhưng lúc này nhìn vào trên lôi đài, mọi người đều không hiểu.

Nhấn Mở Bình Luận