Chương 607: Linh dược thành

Dược Thần

Trên thực tế, nếu Kiệt Sâm toàn lực chạy trốn, tốc độ thậm chí có thể vượt qua Tác Phỉ Á cùng Lai Ngang Nạp Đa hai người, nhưng hắn vẫn chạy chậm rãi trong đám người, không có chút suy nghĩ vượt qua.

Mà bên người Kiệt Sâm, Dong Thánh, Khắc Lôi Nhã, Địch Ny Toa, Thiết Mộc Chân bốn người cũng theo sát Kiệt Sâm, cùng nhau chạy với đám người bọn họ.

Nhìn thấy bộ dáng của Kiệt Sâm nhẹ nhõm, tất cả tuyển thủ trong quá trình đại tái vô cùng căm hận Kiệt Sâm, nhưng mà hôm nay mới biết rõ, Kiệt Sâm thật sự có thực lực kinh người.

Chạy một đường như thế này, khảo nghiệm lớn nhất chính là tốc độ khôi phục linh lực của bản thân, cho dù những cường giả thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư không ngừng hấp thu linh lực trong thiên địa, không ngừng chạy vội, cũng có một tia cố sức, cũng không có như lục giai cao cấp Tôn Linh Sư như Kiệt Sâm, rốt cuộc nhẹ nhõm như vậy.

Chạy ở sau cùng của đội ngũ, nhưng lại là Tư Lí Lan Tạp.

Với tư cách là thành viên đặc biệt của Oát phê chuẩn vào linh dược sư tháp, mới cho phép lục giai trung cấp Tôn Linh Sư như Tư Lí Lan Tạp gia nhập, đương nhiên có thực lực yếu nhất trong đám người.

Giờ phút này, trường bào toàn thân của hắn ướt dẫm, mồ hôi to như hạt đậu, không ngừng chảy xuống trên trán, tung tóe trên mặt đất.

Trên mặt tràn ngập thống khổ, bước chân lảo đảo, nhưng hắn cắn răng, ra sức đi tới, kiên trì, không có ý buông tha.

- Thiếu gia, có muốn giúp đỡ Tư Lí Lan Tạp hay không?

Trong đám người, Khắc Lôi Nhã không đành lòng lên tiếng nói.

- Không cần! Nguồn truyện: Truyện FULL

Kiệt Sâm liếc mắt nhìn qua Tư Lí Lan Tạp ở phía sau đội ngũ, rồi sau đó lắc đầu:

- Cứ cho hắn chạy đi.

Đối với cách làm của bọn người Oát khi lựa chọn cách này đi tới linh dược sư tháp, trong nội tâm của Kiệt Sâm đã hiểu rõ, đối với Tư Lí Lan Tạp mà nói, đây chỉ là tiểu khảo nghiệm khi gia nhập linh dược sư tháp, nếu như hắn cửa ải này cũng không qua được, sau khi gia nhập linh dược sư tháp, hắn cũng không có cách nào trổ hết tài năng.

Cũng không biết quá bao nhiêu lâu, mọi người rốt cục nhìn thấy Oát và Thụy An dừng lại trước một cây đại thụ.

- Đây này... Hô...

Trong miệng tất cả mọi người thở hổn hển, mặt mũi tràn đầy mồ hôi.

- Mọi người nghỉ ngơi trước một chút, lát nữa chúng ta sẽ đi tiếp.

Trong miệng Thụy An lên tiếng, rồi sau đó khoanh chân ngồi xuống.

Đám tuyển thủ cũng bất chấp mệt mỏi của thân thể, nhanh chóng khoanh chân ngồi xuống, đồng thời nhắm chặt hai mắt, không ngừng vận chuyển linh lực trong cơ thể, hấp thu linh lực nguyên tố chung quanh.

Lục tục ngo ngoe, những tuyển thụ bị rụng lại cũng theo kịp, bất quá Tư Lí Lan Tạp vẫn rơi xuống cuối cùng, sau nửa canh giờ tiếp theo, Tư Lí Lan Tạp mới thở hồng hộc đuổi kịp, sau khi nhìn thấy mọi người, hai lời chưa nói, khoanh chân ngồi xuống tu luyện.

Đợi khi thể lực, linh lực của mọi người khôi phục không sai biệt lắm, Thụy An cùng Oát hai người đứng lên, mọi người đã bắt đầu hành trình.

Lúc này đây, mọi người không chạy vội trên đường lớn, mà đi vào trong phiến rừng rậm này, không ngừng bay vút vào sâu trong rừng rậm.

Lần này là bay lướt đi, nửa ngày sau, thẳng tới khi mọi người thở hồng hộc.

- Cuối cùng làm cái gì? Tại sao chúng ta phải chạy bộ?

- Chẳng lẽ linh dược sư tháp này, chính là muốn linh lực của chúng ta hao hết, rồi sau đó tu luyện tăng linh lực lên sao?

- Biện pháp đơn giản như vậy, mặc dù có trợ giúp thực lực tăng lên, nhưng nếu muốn so tốc độ tu luyện, còn có rất nhiều biện pháp tu luyện còn hữu hiệu hơn thế này a.

Sau khi trải qua một ngày chạy đi, không ít người không kìm lòng được, trong miệng kêu rên lên tiếng.

Mọi người đều là thiên tài của các thế lực lớn, từ nhỏ đã hưởng dụng vô số thiên tài địa bảo, cùng với công pháp cường đại, không tiêu hao linh lực, hơn nữa tu luyện cực hạn, đối với Linh Sư mà nói, sẽ có tăng lên nhất định, nhưng hoàn toàn không phải là biện pháp khổ sai này, bất luận thế lực nào, đều có nhiều loại biện pháp hữu hiệu hơn, đề cao thực lực của thiên tài.

Nhưng bọn người Thụy An không ngừng dùng biện pháp khổ sai với bọn họ, làm cho bọn người này không ngừng kêu khổ.

Nhưng bọn họ chỉ dám kêu khổ trong lúc đang chạy thôi, rồi sau đó không ngừng vận chuyển linh lực, hấp thu linh lực trong thiên địa.

Mọi người không ngừng xâm nhập rừng núi, trong lòng không ít người nghi hoặc, vị trí của Song Tháp, trên đại lục vẫn là mê hoặc, chẳng lẽ ở sâu trong núi rừng phía nam Linh Đấu thành sao?

Thời điểm nội tâm của mọi người nghi hoặc, trong lúc đó, Oát đại sư và Thụy An không ngừng chạy về phía trước, không dừng lại chút nào.

Xuất hiện ở trước mặt mọi người, chính là vách núi sâu không thấy đáy, trước mắt, một đám sương mù mông lung, làm cho mọi người không thấy được gì.

- Linh dược sư tháp đâu?

- Oát đại sư vì sao đưa chúng ta tới vách núi này, chẳng lẽ linh dược sư tháp ở chỗ này sao?

Tất cả mọi người thở hồng hộc đi tới, trong nội tâm tràn ngập nghi hoặc.

- Chư vị, kế tiếp đi theo ta!

Trên vách đá dựng đứng, Oát dường như biết được nghi hoặc của mọi người, trong miệng cười ra tiếng, rồi sau đó, đột nhiên trên tay xuất hiện ngọc giản, ném lên không trung.

Một cổ linh lực lan tràn khắp thiên địa, sau khi ngọc giản bị ném ra ngoài, đón gió biến lớn, tản mát linh lực vô cùng nồng đậm.

Đột ngột lúc này, trước mặt mọi người xuất hiện hạp cốc, bỗng nhiên bộc phát thanh sắc quang mang chói mắt, trong chốc lát đột nhiên hào quang này xuất hiện như mặt trời, đâm thẳng vào trong mắt của mọi người, sau đó, sau đó cảm giác lắc lư truyền tới.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một đạo thanh sắc hào quang phóng lên trời, vô cùng sáng lạn, truyền lại linh lực ba động khủng bố.

- Vào đi!

Thụy An hộ pháp dẫn đầu lên tiếng, giẫm chận nhảy vào vách núi trước mặt, thân thể của hắn lập tức dung nhập vào trong ánh sáng màu xanh, rồi sau đó biến mất ở trước mặt mọi người.

- Tất cả mọi người đi theo thụy An hộ pháp, tiến vào.

Oát lên tiếng nói.

Tất cả mọi người di động, nhao nhao bước vào trong vách núi, rồi sau đó bị hào quang màu xanh bao phủ, biến mất không thấy gì nữa.

Một cảm giác mê muội nhanh chóng truyền vào trong óc, thời điểm mọi người thấy rõ, lập tức bị cảnh mặt trước mặt làm kinh ngạc tới ngây người.

Xuất hiện trước mặt của mọi người, vô số kiến trúc kéo dài, mơ hồ có thể nhìn thấy nhiều kiến trúc kéo dài ở phía trước.

Nhưng làm cho mọi người kinh ngạc tới ngây người, có một tòa tháp cao vút trong mây.

Đây là một tòa tháp cao chọc trời, cả thân tháp giống như một ngọn núi, thẳng tắp bay thẳng lên tận mây, cho người ta cảm giác rung động khó hiểu.

Kiếp trước Kiệt Sâm cho dù có kiến thức rộng rãi, nhìn thấy danh sơn sông rộng trên đại lục, núi non trùng điệp, nhưng sau khi nhìn thấy tòa tháp này, vẫn lâm vào rung động to lớn.

Tuy những danh sơn trước kia cũng cao vút vào tận mây, nhưng dù sao đó là kiệt tác của thiên nhiên, nhưng mà, nơi đây lại khác, đây không phải ngọn tháp do thiên nhiên hình thành, mà dùng nhân lực kiến tạo thành.

Đây là công trình kiến trúc hung vĩ và đồ sộ, không biết rốt cuộc vận dụng bao nhiêu nhân lực vật lực mới ngạnh sanh dựng lên, ý nghĩa rung động trong đó, vượt qua tất cả cảnh quan do thiên nhiên tạo thành. Không ngờ sức người cũng có thể tạo ra những nơi như thần tích thế này.

Đối với nhân loại mà nói, những nơi như thế này chỉ có thể xưng là thần tích mà thôi.

Đồng thời, trong lòng Kiệt Sâm không thể không hài lòng, ở tiền thế, đại lục trải qua nhiều năm như vậy, vô số vương triều bị diệt, cuối cùng Linh Đấu đế quốc thống nhất đại lục, nhưng mà Kiệt Sâm chưa từng nghe qua Song Tháp, cũng chưa từng nhìn thấy ở trung tâm đại lục có nơi như thế này, như vậy ba ngàn năm sau, tất cả nơi đây, rốt cuộc biến thành cái gì?

Trong nội tâm của Kiệt Sâm không ngừng tự hỏi không ngừng cảm than không ngừng so sánh.

Trải qua phương pháp tiến vào trước đây, Kiệt Sâm cũng minh bạch, linh dược sư tháp này, kỳ thật cũng không khác gì Linh Trì Bí Cảnh ở Đấu Luân đế quốc, là một không gian riêng biệt, cũng không phải một nơi chính thức trên đại lục, chỉ có thông qua thông đạo không gian mới tiến vào được, cũng khó trách trên đại lục, tất cả mọi người không biết Song Tháp nằm ở đâu.

Đừng nhìn lúc trước bọn người Kiệt Sâm đi vảo rừng rậm phía nam của Linh Đấu thành, nhưng Kiệt Sâm dám đoán chắc, cửa vào của linh dược sư tháp chưa hẳn thật sự nằm ở đó, tiếp theo nếu như tiến về phía trước, nếu không có ngọc giản màu xanh của Oát đại sư, cũng chưa chắc có thể tiến vào trong không gian linh dược sư tháp này.

Nhìn thấy những kiến trúc kéo dài hết tầm mắt, cơ hồ trông không thấy điểm cuối cùng, cùng với ngọn tháp cao tận mây, tất cả đám tuyển thủ gia nhập linh dược sư tháp này đều tràn ngập rung động như trước.

Trong nội tâm khó có thể tưởng tượng, rốt cuộc nơi đây hình thành như thế nào, sau khi chạy lâu như thế lại nhìn thấy kiến trúc thế này, những mệt mỏi kia bị ném ra sau đầu.

- Nơi đây linh khí quá nồng đậm.

Trong lúc đó, một gã thanh niên trong miệng kinh hô thành tiếng vừa có cảm giác kinh ngạc vừa lại mang theo vẻ vui mừng.

Mọi người nghe vậy, điều động linh lực trong cơ thể, dùng sức khẽ hấp thu, lập tức cảm nhận được linh lực ba động khủng bố, trình độ nồng đậm của linh nguyên tố, cơ hồ gấp hai lần ở ngoại giới.

Cảm nhận được điểm này, trên mặt những thiên tài kia đều lộ ra nét vui mừng, lúc trước bay vút, linh lực của bọn họ tiêu hao thật lớn, thời điểm này, giống như cá voi hút nước, điên cuồng hấp thu.

- Linh nguyên tố quá nồng đậm, khó trách Song Tháp tạo ra nhiều thiên tài như thế.

Trong nội tâm của Kiệt Sâm nhịn không được cảm giác cực kỳ thất kinh.

Trong hoàn cảnh linh nguyên tố nồng đậm như thế này, cũng không phải nói chỉ tu luyện một ngày bằng ba ngày ở ngoại giới, quan trọng hơn là, linh nguyên tố nồng đậm như thế, trong lúc tu luyện, bất tri bất giác cải tạo thân thể của người ta, cho dù đối với Linh Sư hay linh dược sư, sẽ có lợi ích thật lớn.

Cho dù linh nguyên tố ở đây, còn không có đạt tới nồng độ gấp ba bốn lần so với ngoại giới ở Linh Trì Bí Cảnh, nhưng Kiệt Sâm hiểu rõ, Linh Trì Bí Cảnh dù sao chỉ là bí cảnh, mà linh dược sư tháp do vô số thế hệ xây nên, đã sớm biến thành không gian thành thục hoàn mỹ.

- Ha ha, một lũ tiểu tử, hoan nghênh các ngươi đi vào linh dược sư tháp!

Oát hộ pháp mỉm cười nhìn qua những thiên tài vừa mới tới, cười nói.

- Còn nữa, lũ tiểu tử, tạm thời không cần phải gấp gáp hấp thu linh nguyên tố nồng đậm ở đây, sau này các ngươi nên ở lại đây tu luyện, tu luyện, phát triển, có rất nhiều thời gian cho các ngươi hấp thu, hơn nữa ở chỗ này, hàm lượng linh nguyên tố thấp nhất, linh dược sư tháp của chúng ta có không ít chuyên môn tu luyện, linh lực nguyên tố nồng độ cực cao, vượt xa ở đây, cho nên mọi người không cần gấp như thế.

Nhìn thấy bộ dáng không chờ đợi được mà hấp thu linh nguyên tố ở đây, Oát lập tức cười lên tiếng giống nhơ một phú ông nhìn thấy mấy tên bần khố đang "ăn lấy ăn để".

- Hiện tại, tất cả mọi người cùng ta rời đi!

Âm thanh rơi xuống, Oát lại hóa thành một đạo lưu quang, bay về công trình tháp cao ở phía xa xa.

- Vèo!

- Vèo!

- Vèo!

...

Tư Lí Lan Tạp và đám tuyển thủ cũng dừng hấp thu, đi theo Oát, lướt tới ngọn tháp ở xa xa.

- Hiện tại, tòa thành thị trước mặt của các ngươi, chính là hạch tâm của linh dược sư tháp, nó tên gọi là Linh Dược thành!

Oát cùng Thụy An hai người bay thẳng vào tòa tháp cao vút, rồi sau đó giới thiệu lên tiếng.

- Linh Dược thành!

Trong nội tâm tất cả mọi người lên tiếng, đồng thời ánh mắt quan sát chung quanh.

- Ân?

Kiệt Sâm nhìn bốn phía, trong Linh Dược thành, là một dãi công trình kiến trúc cao lớn, trên đường phố, một đoàn người vội vàng đi qua, cau mày, dường như đang suy tư, không muốn làng phí một tia thời gian.

Một ít người mặc trường bào linh dược sư, trong miệng nhắc tới tên của các linh dược tề và linh dược, người mặc áo bào linh sư, thì thần sắc vội vàng, một ít người thậm chí còn cầm trường kiếm bên hông bổ ra một cái, nhíu mày lẩm bẩm. Rất hiển nhiên bọn họ đang suy tư khó khăn trong lúc mình tu luyện.

- Những người này...

Cảm thụ được lực lượng khủng bố của những người nơi này truyền ra, những thiên tài vừa mới gia nhập linh dược sư tháp trong nội tâm kinh hãi.

Trong những người bọn họ gặp, không có bất cứ người nào yếu kém, một người yếu nhất trong đí, cũng là ngũ giai Tông Linh Sư, phóng tới ngoại giới, cũng không có yếu như vậy.

- Ôi!!! Hình như có đám gia hỏa mới tiến vào.

Mọi người ở đây đi theo Oát cùng Thụy An hai người, thời điểm đi tới kiến trúc trung tâm, chợt nghe âm điệu từ xa truyền tới.

Chỉ thấy trên đường phố xa xa, một đám thanh niên chậm rãi đi tới, nhìn thấy bọn người Kiệt Sâm, trong miệng nhịn không được cười ra tiếng.

- Nghe nói đây chính là những tuyển thủ xuất sắc của đại lục tinh anh đại tái lần này.

- Đại lục tinh anh đại tái, đây không phải là trận đấu của Linh Sư sao? Nói cách khác, một dám người ở đây, đều là Linh Sư rồi?

Trong miệng một thanh niên khinh thường lên tiếng.

- Nơi này là linh dược sư tháp, nếu như không phải linh dược sư, dù là thiên tài có thiên phú cao, ở chỗ này vĩnh viễn không cách nào trở thành đệ tử hạch tâm, tiến vào hạch tâm của linh dược sư tháp, tối đa cũng chỉ là đệ tử cao cấp mà thôi.

- Hắc hắc!

- Ha ha!

Bọn thanh niên này cười ra tiếng, lườm bọn người Kiệt Sâm rời đi.

Trong đám người, không ít tuyển thủ đều cắn răng, nắm đấm nắm chặt, rất hiển nhiên tức giận không thôi. Ở bên ngoài trong số bọn họ tùy tiện lấy ra một người đều là tuấn kiệt thế nhưng không ngờ vào trong này lại bị khinh thường như vậy, khinh thường một cách trực tiếp nhất trần trụi nhất.

- Mọi người đi theo ta, các ngươi lần đầu tiên tới đây, hiện tại cần phải làm, là đi báo danh.

Oát thấy mọi người, cười nhạt ra tiếng, rất hiển nhiên đối với chuyện này, đã thấy nhưng không thể trách.

Nhấn Mở Bình Luận