Chương 683: Thiên Không Thành

Dược Thần

Đặc biệt là Khắc Lôi Nhã, sở dĩ nàng cố gắng như vậy, không ngừng khắc khổ tu luyện, tham gia đại lục tinh anh đại tái, chính là vì muốn ở chung chỗ với Kiệt Sâm, nhưng không nghĩ tới hai người bọn họ mới ở chung với nhau hai tháng, song phương đã chia lìa nhau.

- Thiếu gia!

Lúc này đây, Khắc Lôi Nhã lại không có rơi lệ, thần sắc của nàng kiên nghị, bởi vì nàng biết rõ, thiếu gia của mình, đang càng ngày ưu tú hơn, có lẽ nàng nên cao hứng, nhưng mà trong nội tâm, không cách nào bỏ được.

- Nha đầu ngốc!

Kiệt Sâm sủng nịch vuốt ve mái tóc của nàng, ngữ khí nhu hòa, nói:

- Ta cũng không phải không trở lại, đệ tử hạch tâm có thể tự do xuất nhập Linh Dược Sư tháp, hơn nữa Linh Dược thành không phải cấm địa, về sau ta có thời gian, vẫn có thể trở về giống như Mạt Nhĩ Đặc La.

Kiệt Sâm nhìn qua Khắc Lôi Nhã, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều, nói thật, hắn cũng không rõ cảm giác của minh với Khắc Lôi Nhã là thế nào, thời điểm xa nhau, hắn sẽ nhớ mong, hai người một mình ở cùng một chỗ, cũng sẽ có một loại cảm giác thản nhiên nói không ra lời, đồng thời, hắn còn cưng chiều Khắc Lôi Nhã thêm nữa... Giống như ca ca với muội muội, hoặc như thanh mai trúc mã, có lẽ có chút giống người yêu, là một cảm giác không nói nên lời.

Đối với phương diện này, Kiệt Sâm không hiểu sâu, chỉ có thể thuận theo tự nhiên, hắn không hiểu cảm giác của mình rốt cuộc là như thế nào, không ngừng đề cao thực lực của mình, khi cấp độ của hắn lên cao hơn, hắn sẽ không dừng bước lại, hắn bận rộn không có thời gian cân nhắc những chuyện này, nhưng thật ra kiếp trước hắn chưa từng yêu ai, cho nên hắn có chút trốn tránh.

Mà Khắc Lôi Nhã chỉ yên lặng tu luyện, dũng cảm tiến tới, cũng không cần hồi báo gì, chỉ bổ nhào về phía trước như con bướm, chỉ cầu có thể ở bên cạnh thiếu gia, mọi chuyện đều tốt.

Tất cả mọi người rất quý trọng thời gian ngắn ngủi này, tuy bọn họ cũng đều biết Kiệt Sâm cũng không phải chia tay mãi mãi, có rảnh sẽ trở về, nhưng bọn họ hai tháng qua dung nhập vào Linh Dược thành cũng biết rõ, một khi tấn cấp đệ tử hạch tâm, cạnh tranh vô cùng kịch liệt, căn bản không có nhiều thời gian như ở Linh Dược thành.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao đệ tử hạch tâm rất ít khi xuất hiện trong Linh Dược thành như vậy, mà sự kiện Mạt Nhĩ Đặc La chỉ là một trường hợp đặc biệt, nếu không có Lôi Địch tư đi khóc lóc cầu xin, hắn cũng không đi vào Linh Dược thành.

Vào lúc ban đêm, mười mấy người cùng gia nhập Linh Dược thành, Kiệt Sâm cũng tổ chức một bữa yến hội chia tay, Kiệt Sâm trong thời gian trước đó đều tu luyện mỗi giờ mỗi khắc, hiện giờ được cười đùa thỏa thích.

Nhân sinh khổ đoản, cho nên bọn người Kiệt đều túy ý hơn nhiều, rất tận hứng, nếu dưới tình huống bình thường, tuyệt đại đa số đều là thất giai Hoàng Linh Sư, dưới linh lực cường hãn ảnh hưởng, uống nhiều hơn nữa cũng không say rượu, nhưng đêm nay, tất cả mọi người tận lực không đi luyện hóa rượu trong bụng của mình.

Rồi sau đó rất nhiều người đều say, dù là Kiệt Sâm, cũng mông lung, một đám người nằm trong đại sảnh, khóe miệng mang theo nụ cười thiếp đi.

- Kiệt Sâm, ta Y Ti Lam phụng lệnh của điện chỉ A Phương Tát Tư Khảo Hạch Điện, mang các hạ đi tới hạch tâm điện!

Rạng sáng ngày thứ hai, thời điểm trời vừa sáng, một âm thanh ù ù ở bên ngoài phòng của Kiệt Sâm vang lên, đám đông bừng tỉnh.

Một trung niên mặc áo bào tro đang đứng ngoài cửa, lẳng lặng chờ đợi.

- Chư vị cáo từ, về sau gặp lại!

Kiệt Sâm nhìn qua mọi người sau lưng, lên tiếng chào hỏi.

- Kiệt Sâm, không nghĩ tới chúng ta cùng nhau gia nhập Linh Dược Sư tháp, hôm nay ngươi bỏ chúng ta lại phía sau thật xa, nhưng chuyện này không có gì, ta tin tưởng một ngày nào đó, ta sẽ đứng ở trước mặt của ngươi, tiếp tục khiêu chiến ngươi, hơn nữa đánh bại ngươi!

Lai Ngang Nạp Đa kiên định lên tiếng, trong ánh mắt tràn đầy chiến ý.

- Từ hôm nay trở đi, đuổi theo ngươi chính là mục tiêu của Tác Phỉ Á ta!

Tác Phỉ Á cũng là bình thản lên tiếng, nhưng là nhìn qua nàng cặp kia bình tĩnh con mắt, ai nấy đều thấy được, trong nội tâm nàng quyết tâm lớn đến bao nhiêu.

- Sư phụ, ngươi đi trước, yên tâm đi, ta lập tức sẽ trở thành đệ tử hạch tâm, đến lúc đó lại đi tìm sư phụ ngươi, với tư cách làm đệ tử của ngươi, ta cũng không thể mất mặt được!

Dong Thánh vẫn cười đùa như trước, nhưng mà hai tay của hắn, giấu trong áo bào, móng tay đang bấu chặt vào thịt.

- Thiếu gia!

Khắc Lôi Nhã xông lên, ôm chặc lấy Kiệt Sâm, không bỏ được.

Địch Ny Toa, Thiết Mộc Chân, Tư Lí Lan Tạp, bọn người Cơ Lạc Tư đều không nói gì, nhưng vào thời khắc này, trong tâm của bọn họ tràn ngập kiên nghị, đó là tín niệm mạnh mẽ đuổi theo cho dù trên con đường tu luyện bọn họ bị Kiệt Sâm bỏ lại thật xa, tới mức bọn họ ngước cổ không thấy được bóng lưng, nhưng bọn họ thân là thiên tài, nội tâm vẫn mang theo khát vọng mạnh mẽ với lực lượng, mãnh liệt đến liều lĩnh, chỉ vì đuổi theo người nọ, để được sánh vai với hắn.

- Thất giai cấp thấp linh dược hoàng sư sao, đệ tử hạch tâm sao? Ta nhất định sẽ đạt tới, bởi vì chỉ có như vậy, ta mới có thể đứng trước mặt của ngươi!

Địch Ny Toa ánh mắt sáng ngời, trong lòng đã hạ quyết tâm.

- Chư vị, ta đi!

Kiệt Sâm lại chắp tay, sau đó bay lên bầu trời, đi tới trước mặt y Ti Lam, theo sát sau lưng Y Ti Lam, bay thẳng về Linh Dược Sư tháp.

- Thiếu gia!

Nhìn qua bóng lưng Kiệt Sâm đi xa, trước phòng, Khắc Lôi Nhã không thể kìm được, nước mắt tràn mi...

...

Trên đường đi, Y Ti Lam chỉ nhìn Kiệt Sâm một cái, rồi sau đó cứ bay đi, rất nhanh, hai người đi vào Linh Dược Sư tháp. nguồn TruyenFull.vn

Không có từ đại sảnh lầu một tiến vào, Y Ti Lam dẫn Kiệt Sâm đi tới một cánh cửa khác, rồi sau đó trực tiếp đi lên lầu sáu của Linh Dược Sư tháp.

Tầng sáu của Linh Dược Sư tháp vô cùng tương tự năm tầng khác của thí luyện bí cảnh, xuất hiện trước mặt Kiệt Sâm, là một quầy phục vụ, trong đại sảnh, có một trận đồ phức tạp.

- Thì ra đây là chỗ của đệ tử hạch tâm, cũng là không gian khác của Linh Dược Sư tháp

Trong nội tâm Kiệt Sâm suy nghĩ, đi theo sau lưng Y Ti Lam, tiến vào đây.

Một ánh sáng trắng chói mắt, một cổ hấp lực từ xa xa truyền đến, Kiệt Sâm cảm thấy thân thể mình như mất đi trọng lượng, chung quanh chỉ còn lại hào quang trắng xóa, sau một lát, hắn mới cảm giác được thân thể của mình đứng trên thực địa..

Xuất hiện trước mặt của Kiệt Sâm, là mây mù trắng xóa bay lượn, giống như đang ở trên bầu trời, nhưng hắn đang đứng chính là mặt đất, chính là hòn đảo cực lớn, ở xa xa trong biển mây, mơ hồ có kiến trúc ẩn hiện.

- Tốt, ta chỉ mang ngươi tới đây, địa phương của chúng ta bây giờ đang đứng, chính là Thiên Không Thành sáng tạo riêng cho đệ tử hạch tâm, ta nghĩ ngươi cũng nhìn thấy kiến trúc ở đằng trước rồi, chính ngươi cầm lệnh bài đi tới Hạch Tâm Điện đưa tin đi.

Y Ti Lam nhìn Kiệt Sâm nhàn nhạt lên tiếng, sau đó cũng không đợi Kiệt Sâm có phản ứng, thân thể người bay lên, trực tiếp bay vào sâu trong biển mây.

Nhấn Mở Bình Luận