Chương 711: Khí thế không hiểu

Dược Thần

Sau kho nhìn thấy gương mặt của người bị ngăn cản, trong nháy mắt, ánh mắt của Khải Thụy mở to lên như nhìn thấy quỷ, sau đó thân thể run mạnh lên, trong ánh mắt xuất hiện thần sắc vô cùng hoảng sợ.

- Đây không phải... Kiệt Sâm sư huynh sao!

Trong miệng hắn run rẩy lên tiếng, sau đó nhanh như thiểm điện đi tới trước.

Lối vào, Kiệt Sâm cũng không phải ngu ngốc, tự nhiên từ động tác của đối phương hiểu rõ đó là cái gì, nhưng hiểu thì hiểu, Kiệt Sâm làm sao phải dựa theo cách làm của đối phương chứ.

Cho dù cái gọi là diêm vương dễ đối phó, tiểu quỷ khó chơi, trong một cơ cấu, thường thường người nắm giữ một chút quyền lực như cái rắm, là kẻ biết cách làm khó người ta nhất, nhưng hôm nay, người mà tên Cát Mỗ này làm khó...

Kiệt Sâm sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng rơi vào người của đối phương:

- Ta đã lấy bảo vật ra, tại sao không tránh ra?

Đối diện, đại hán Cát Mỗ sắc mặt cũng trầm xuống, Kiệt Sâm không thức thời, làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu, lúc này hừ lạnh nói:

- Bảo vật cái gì, vừa rồi ngươi chỉ xuất ra một thanh cự kiếm, ta thấy nó rất bình thường, chỉ bằng đồ vật như thế mà muốn tiến vào trong đại sảnh giao dịch, sao không ngâm nước tiểu đi...

- Cát Mỗ...

Thời điểm Cát Mỗ lên tiéng, một âm thanh tức giận hét vào tai của hắn, lập tức, hắn cảm giác sau lưng có một cơn cuồng phong quét tới, không đợi hắn lịp phản ứng, chỉ nghe "Phanh" một tiếng, một chưởng đã nện mạnh vào ót của hắn.

Trong miệng của đại hán Cát Mỗ có tiếng rên rỉ vang lên, xung lực cực mạnh truyền tới, làm cho hắn không tự chủ mà ngã xuống.

Nhưng Cát Mỗ rốt cuộc cũng là thất giai cao cấp Hoàng Linh Sư, vận linh lực xuống chân, mạnh mẽ ổn định thân hình, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy người đã tát hắn.

Trong tầng thứ hai này, đều là đệ tử cao đẳng, vốn trong nội tâm của Cát Mỗ vẫn còn sợ là vị sư huynh nào đó ra tay với mình, chờ hắn nhìn thấy người ra tay, sắc mặt lập tức trầm xuống...

Khải Thụy tuy là tiểu đội trưởng trong bốn người bọn họ, nhưng do hộ pháp an bài nhiệm vụ phân phối mà thôi, luận thân phận cùng địa vị, cùng là thất giai cao cấp Hoàng Linh Sư hai người bọn họ không sai biệt lắm, chỉ có thể nói Khải Thụy có quan hệ nhân mạch tại Hạch Tâm Điện tốt hơn hắn mà thôi, hôm nay nhìn thấy Khải Thụy dám công nhiên đánh mình, trong nội tâm của Cát Mỗ xuất hiện một cổ lửa giận không hiểu.

- Khải Thụy, ngươi tính toán cái rễ hành gì, cũng dám ra tay với ta, ta hôm nay...

Trong miệng hắn mắng to lên, hai mắt đỏ bừng, thần sắc phẫn nộ, bước nhanh về phía trước, muốn lý luận với Khải Thụy, nhưng một màn kế tiếp, làm cho thân thể của hắn ngây người.

Lúc trước Khải Thụy cho hắn một chưởng, hoàn toàn không quan tâm tới chuyện hắn sẽ tức giận, trên mặt của hắn còn mang theo sợ hãi, một tia cười lấy lòng đi lên phía trước đi tới trước mặt thiếu niên mình ngăn lại, trên mặt tràn ngập cung kính và hèn mọn.

- Kiệt Sâm sư huynh đại giá quang lâm đại sảnh giao dịch tầng thứ hai, tại hạ không có tiếp đón từ xa, thật sự là thất lễ, mong rằng Kiệt Sâm sư huynh đại nhân đại lượng, không nên so đo với tiểu nhân, đến đây, sư huynh nhanh qua đây, để cho ta mang sư huynh đi tham quan.

Cử động của Khải Thụy, lập tức làm cho Cát Mỗ nổi giận đùng đùng cùng hai tên đệ tử trông coi khác ngây người.

- Cái này, tên thiêu niên tóc đen bất tài kia chỉ có tu vi thất giai trung cấp Hoàng Linh Sư sao? Tại sao Khải Thụy lại có thái độ này, chẳng lẽ hắn là thủ hạ củ yêu nghiệt trong Hạch Tâm Điện, không đúng, nơi này chính là tầng hai đại sảnh giao dịch của Tụ Bảo Các, cho dù hắn là thủ hậ của yêu nghiệt, cũng nhất định phải tuân thủ quy củ của Tụ Bảo Các, Khải Thụy căn bản không có khả năng nhìn sắc mặt của đối phương mà khúm núm, cho đối phương tiến vào a.

Đại hán Cát Mỗ vào lúc này đầu phát mộng, nhất thời không suy nghĩ ra cái gì.

- Cát Mỗ, ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau tới đây bồi tội với Kiệt Sâm sư huynh đi!

Cách đó không xa, Khải Thụy nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của Cát Mỗ ở kia, trong miệng thấp giọng gầm lên. Nguồn tại http://Truyện FULL

- Kiệt... Kiệt Sâm sư huynh!

Nghe được Khải Thụy thấp giọng gầm lên, đột nhiên Cát Mỗ cảm thấy tên của đối phương hơi quen thuộc, sau một khắc, còn đang tỉnh tỉnh mê mê, bởi vì bị một chưởng của Khải Thụy mà tức giận, Cát Mỗ đỏ cả mặt, nhưng sắc mặt lúc này biến thành tro tàn, lập tức, mồ hôi lạnh như tre già măng mọc xuất hiện khắp toàn thân của Cát Mỗ.

- Kiệt... Kiệt — Kiệt Sâm sư huynh!

Trong miệng Cát Mỗ khó khăn lắm mới nói ra được mấy chữ này, hắn rốt cục đã nhớ đối phương là ai rồi, không phải là tên vừa mới gia nhập Hạch Tâm Điện, ở trước cửa Hạch Tâm Điện. Một quyền đánh Hắc Liệt sư huynh gần chết, lại cùng Ngả Trạch Lạp Tư sư huynh đối kháng, không chút sợ hãi, vô cùng cuồng ngạo cùng hung hăng càn quấy thành cuồng đó sao?

Càng làm cho Cát Mỗ kinh hãi chính là tin tức từ Hạch Tâm Điện truyền tới hôm nay, bởi vì Phổ Tư Kim sư huynh cùng Già Mã sư huynh tiến đến Hóa Thần đảo quấy rầy hắn tu luyện, cho nên Kiệt Sâm sư huynh liền đánh hai người tàn phế, sau đó ở trước mặt Bối Khắc hộ pháp tố cáo, bị phạt diện bích, tuy Cát Mỗ trước kia chưa gặp qua, nhưng cũng nghe được tiếng gió.

Giờ khắc này, Cát Mỗ cảm giác mình muốn khóc lên, nghe Khải Thụy quát khẽ, hắn cũng muốn đi lên bồi tội, nhưng hai chân của hắn run lên, mềm nhũn không động đậy, vừa nghĩ tới chính mình lúc trước đòi chỗ tốt từ tên sát tinh này, Cát Mỗ cảm giác ngay cả thở mình cũng thở không nổi.

Nhìn thấy Cát Mỗ đến bây giờ còn chưa đi lên bồi tội, trong nội tâm Khải Thụy càng tức giận, hắn mặt mũi tràn đầy cung kính nhìn Kiệt Sâm nói:

- Kiệt Sâm sư huynh, tên Cát Mỗ này không phải là người được bình thường, ngươi chờ, ta sẽ mang đối phương tới, bồi tội với ngươi...

Khải Thụy nói ra lời này, đi thẳng về phía của Cát Mỗ.

- Tính toán, Khải Thụy sư đệ, ngươi dẫn ta đi dạo trong khu vực giao dịch tầng hai đi.

Lối vào, Kiệt Sâm lạnh lùng nhìn qua Cát Mỗ, trong miệng nhạt lên tiếng.

Chuyện nhỏ như thế, hắn tự nhiên chẳng muốn hỏi lại, hắn tới đại sảnh giao dịch là mua đồ, mà không phải để giáo huấn người.

- Đúng, đúng, Kiệt Sâm sư huynh, ngươi lần đầu tiên tới đến đại sảnh giao dịch tầng hai, ta mang ngươi đi dạo, không biết sư huynh ngươi tới đại sảnh giao dịch này, là chuẩn bị nhìn xem, hay muốn bán hoặc thu mua cái gì, để ta tham khảo một chút...

Khải Thụy lúc này cười lên tiếng, hung hăng liếc nhìn qua Cát Mỗ, sau đó dẫn Kiệt Sâm đi vào trong địa sảnh tầng hai, chỉ để lại ba người Cát Mỗ đang ngây ngốc.

- Phốc!

Đợi đến lúc bóng lưng của Kiệt Sâm biến mất trong góc, thân thể của Cát Mỗ không chống đỡ nổi nữa, đặt mông ngồi dưới đất, Kiệt Sâm giống như con dao hai lưỡi vậy, làm cho cổ của hắn cảm thấy mát lạnh

Thật lâu về sau, Cát Mỗ mới hồi phục tinh thần, hắn vào thời điểm này, mới phát giác được sau lưng mình lạnh lẽo, không biết lúc nào, linh sư bào sau lưng của hắn, đã ướt đẫm mồ hôi.

Nhấn Mở Bình Luận