Chương 890: Thánh Địa cảnh cáo(1)

Dược Thần

Nếu có người đứng dưới chân núi ngẩng đầu nhìn lên, liền có thể nhìn ra ngọn núi khổng lồ kia đột ngột từ dưới mặt đất mọc lên, xông thẳng lên trời, ở nơi ánh mắt có thể nhìn thấy chỉ khoảng nửa ngọn núi, một nửa biến mất bên trong mây mù, giống như người khổng lồ dựng đứng trong dãy núi, xuyên qua một mảnh thiên không.

Nơi này là địa phương thần thánh nhất của Tái Luân đế quốc, là thánh địa của vô số đệ tử thiên tài luôn mơ ước đặt chân tới.

Bên trong dãy núi này, vô số cung điện cùng phủ đệ san sát nhau, rậm rạp chằng chịt, mà ngay sườn núi mây mù lượn lờ có một dãy cung điện thật lớn, tạo thành một thành trì nhỏ trong núi, quỷ phủ thần công, làm người rung động tâm linh.

Tòa thành trì này có một tên gọi cực kỳ vang dội – Thánh Vân Thành!

Nếu đem Thánh Địa của Tái Luân đế quốc so sánh với Linh Dược Sư Tháp, như vậy địa vị của Thánh Vân Thành cùng Thiên Không Thành của Linh Dược Sư Tháp tương đương nhau, là nơi các thánh tử ở lại, trao đổi cùng tu luyện.

Giờ phút này trên một mảnh đất trống ngay trung ương Thánh Vân Thành, nguyên một nhóm thanh niên cùng trung niên nhân đang tụ tập cùng nhau.

Một cỗ khí tức cường hãn nồng đậm phóng lên trời, có lửa nóng, có nhu hòa, có táo bạo, có lạnh như băng, có âm u cũng có cả thần thánh, những người này là thánh tử của Thánh Địa Tái Luân đế quốc, bọn họ đều là cường giả cấp bậc đế linh sư bát giai.

- Các ngươi có biết không? Bên trong đế đô Đế Ngọc Thành tựa hồ xuất hiện một đệ tử hạch tâm của Linh Dược Sư Tháp có thực lực rất cường hãn…

Trên quảng trường, thật nhiều thánh tử đang trao đổi tin tức lẫn nhau.

- Ta cũng nghe nói, ngươi nói là Kiệt Sâm phải không? Nghe nói hắn rất trẻ tuổi, một quyền đã đánh bại đế linh sư bát giai trung cấp Mã Đặc tộc trưởng của Đường Ni gia tộc!

- Hừ, càng thêm đáng hận chính là Bố Lỗ Ni của Đường Ni gia tộc, trong ngoại môn Thánh Địa có danh xưng đệ nhất đệ tử kết quả lại bị đệ nhất thiên tài Lạc Khố Ân của Linh Vũ học viện hoàng gia cấp bậc hoàng linh sư thất giai cao cấp dùng hai chiêu đã đánh bại, quả thật là đem mặt mũi của Thánh Địa làm mất hết, hiện tại các ngươi không biết thanh danh của Thánh Địa bị ảnh hưởng không ít trong đế đô ah! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

- Hai chiêu đã đánh bại Bố Lỗ Ni? Điều đó không có khả năng đi? Trước kia ta có gặp qua Bố Lỗ Ni, hoàn toàn có bổn sự, mặc dù chỉ là hoàng linh sư thất giai cao cấp nhưng so sánh với một ít thánh tử đế linh sư bát giai đê cấp mới tấn cấp cũng có thể vượt qua được mấy chiêu, như vậy mà bị người dùng hai chiêu đã đánh bại?

- Sao không có khả năng, hai người họ công khai quyết đấu tại đế đô, mấy chục vạn dân chúng đế đô đều tận mắt nhìn thấy, không hề giả dối!

- Thiên tài như vậy tại sao không phải xuất thân từ Thánh Địa chúng ta, thật sự là đáng tiếc, nếu không thật muốn gặp hắn, nhưng so sánh mà nói ta càng cảm thấy có hứng thú đối với Kiệt Sâm kia!

- Ha ha, ta nghe nói Lạc Khố Ân sở dĩ quyết đấu cùng Bố Lỗ Ni là vì cùng xem trọng một nữ tử tên Phỉ Lộ Đặc của Cổ Lôi Tư gia tộc, ngay cả ta cũng cảm thấy có hứng thú đối với Phỉ Lộ Đặc kia, đúng rồi, Phỉ Lộ Đặc hình như là muội muội của Tạp Tư Ốc Nhĩ phải không? Nếu như ta cưới được Phỉ Lộ Đặc, chẳng phải sẽ trở thành em rể của Tạp Tư Ốc Nhĩ rồi, em rể của đệ nhất thánh tử Thánh Địa, ha ha…xưng hô như vậy thật không tệ!

Trong đó một thanh niên tướng mạo anh tuấn, khí độ bất phàm mang theo dáng tươi cười lên tiếng, nhưng chờ khi hắn nói hết lời lại phát hiện có thật nhiều người đang dùng ánh mắt sợ hãi nhìn ra sau lưng của hắn.

Thanh niên kia vội vàng xoay người, chỉ thấy một nam tử mặc y phục bằng vải bố khuôn mặt đạm mạc, hai mắt sáng như sao đầy lãnh ngạo đang chậm rãi đi về phía hắn.

Tất cả mọi người trên quảng trường đều mang theo vẻ mặt kính sợ nhìn tới nam tử lãnh ngạo kia, hào khí giống như chuyển thành trời đông giá rét, băng hàn lạnh tận xương.

- Tạp Tư Ốc Nhĩ…

Thanh niên kia là một gã đế linh sư bát giai trung cấp, là một thánh tử khá cường đại trong Thánh Địa, nhưng khi nhìn thấy nam tử lãnh ngạo kia thân hình không khỏi chấn động, sắc mặt tái nhợt, thân thể lạnh run, trên mặt miễn cưỡng nở nụ cười, run rẩy nói:

- Tạp Tư Ốc Nhĩ…ta…ta chỉ là…nói giỡn…

Không đợi hắn nói xong…

- Ông!

Một cỗ uy áp khủng bố hàng lâm, một đạo linh lực khí tức cường hãn từ trên người nam tử lãnh ngạo kia tuôn ra, bỗng chốc trùng kích lên người thanh niên kia.

- Bồng!

Thanh niên kia không kịp ngăn cản đã bị hung hăng đánh trúng, cả người như mảnh vải rách nặng nề văng ra ngoài, miệng phun máu tươi rơi xuống mặt đất cách đó không xa.

Nham thạch vẩy ra tung tóe, từng vết nứt tràn ra khắp chung quanh, trên mặt đất lập tức xuất hiện một hố sâu cực lớn, thanh niên kia nằm trong hố miệng không ngừng phun máu tươi, nhìn lên trên mặt Tạp Tư Ốc Nhĩ tràn đầy vẻ sợ hãi.

- Nếu còn để cho ta nghe được lời cuồng ngôn xuất từ trong miệng ngươi, ta sẽ cho ngươi hối hận đã đi tới trên thế giới này!

Thần sắc Tạp Tư Ốc Nhĩ lạnh như băng, trong miệng thốt lên một câu, cũng không tiếp tục nhìn thanh niên bị trọng thương kia, quay người bỏ đi.

- Tạp Tư Ốc Nhĩ, Kiệt Khoa tiểu đệ chỉ nói đùa một chút mà thôi, không cần phải nổi giận tới vậy đi?

Đúng lúc này một thanh âm âm nhu vang lên, chỉ thấy một nam tử có khuôn mặt âm nhu nhẹ nhàng bước tới, trên mặt thoa chút phấn trang điểm, bôi son môi cùng vẽ mắt, ăn mặc cực kỳ diễm lệ xinh đẹp, thần sắc nhìn Tạp Tư Ốc Nhĩ cũng không hề có chút sợ hãi như những người khác.

Kỳ Đỗ, đế linh sư bát giai cao cấp, thánh tử thứ hai của Thánh Địa Tái Luân đế quốc.

Tạp Tư Ốc Nhĩ lạnh như băng nhìn về phía hắn.

- Ai ôi…đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta, làm trái tim nhảy loạn đây này…

Kỳ Đỗ vung ngón tay làm ra lan hoa chỉ, âm thanh nũng nịu trách cứ.

Toàn bộ đệ tử có mặt đều cảm thấy trên thân như nổi da gà, nhưng không có người nào dám lên tiếng.

Đúng lúc này…

Bá!

Từ xa xa quảng trường một đạo thân ảnh xuyên qua không gian đánh úp lại nhanh như một đầu hỏa long, trực tiếp phóng tới nơi này, hỏa long còn chưa tới độ ấm trên quảng trường đã tăng lên tới mấy chục độ, giống như thoáng chốc nhập vào trong một lò lửa lớn.

Bồng!

Thân ảnh kia lập tức chớp hiện, chẳng khác gì sao băng, ngay lập tức rơi lên quảng trường, hỏa long đáp xuống, toàn bộ hỏa diễm tản ra khắp bốn phía, từng đạo hỏa diễm biến thành những đóa lửa hoa sáng lạn theo gió biến mất, chiếu sáng ra huyền ảo pháp tắc.

Đó là một đại hán thân hình khôi ngô, mái tóc hỏa hồng sắc xõa tung trên vai, thần sắc dữ tợn, vừa xuất hiện trong miệng liền hừ lạnh lên tiếng:

- Tạp Tư Ốc Nhĩ, Kỳ Đỗ, hai người các ngươi đều có mặt ở đây, có nghe nói về chuyện của Kiệt Sâm đi? Kiệt Sâm là đệ tử hạch tâm của Linh Dược Sư Tháp, còn dám ngông cuồng như vậy ở Tái Luân đế quốc, chúng ta là thánh tử Thánh Địa, không thay Thánh Địa chúng ta vãn hồi thanh danh sao?