Chương 82: Bị tình nghi

Tinh Giới

“Đại học Hải Thiên có thể nói là ngọa hổ tàng Long, tốt lắm, chúng ta nhanh xuất phát đi!” Lâm Thiên nói xong, cầm lấy đôi tay nhỏ bé của Chu Dao liền đi ra bên ngoài. Lên xe xong, Chu Dao cười nói:“Tiểu Lâm tử, anh cầm xe ảo ảnh 6 của Tiêu Bạch mà cứ để bên ngoài à, cũng không sợ Tiêu Bạch tìm anh để xử lí a?!”

Lâm Thiên nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói:“Biệt thự vừa mua, chìa khóa gara cũng chưa lấy, đành phải để ngoài này, một chiếc xe mà thôi, Tiểu Bạch làm gì phải người nhỏ nhen đâu!” Xe nhanh chóng rời đi và gặp bọn Tần Kha các nàng, hai chiếc xe cấp tốc chạy về phía đại học Hải Thiên mà đi.

Xe của Tiêu Bạch ở tường học cố chỗ đậu riêng, Lâm Thiên dừng xe, rồi đi cùng với các nàng về lớp học.

Một đường đi vào lớp, Lâm Thiên đón nhận vô số ánh mắt phức tạp, lúc bọn họ nhìn thấy hắn và Chu Dao đi cùng với nhau cộng thêm việc hắn đã từng tặng quà sinh nhật cho Chu Dao là hai cái khuyên tai trị giá hai ngàn vạn đô la đã được lan truyền ra, làm cho cả trường đại học Hải Thiên gần như sôi trào hết lên vì Lâm Thiên!

Rất nhanh dã tới lúc vào học cho nên Lâm Thiên, Chu Dao cùng Tần Kha các nàng liền chia tay phân biệt tới các lớp học khác nhau,còn về sách vở ư, ta xin, Lâm Thiên Chu Dao thì cần gì sách vở nữa, bọn họ mang một quyển vở đã là tốt lắm rồi! đang trên đường tới lớp học, bỗng nhiên có một nữ sinh nhìn Chu Dao với ánh mắt ghen tị, thì thầm nói: “Con đàn bà tham tiền!” Sắc mặt Chu Dao lập tức trắng bệch, nàng tự biết mình không vì đôi hoa tai trị giá hai nghìn đô la mới làm bạn gái Lâm Thiên, nhưng người khác thì đâu có cho rằng như vậy, từ lúc tới trường nàng đã nghe không ít lời này rồi!.

Càng nghĩ nhiều, nước mắt nhanh chóng lưng tròng!

“Dao Nhi, đừng khóc đừng khóc, người khác không biết thì mặc kệ họ, chỉ cần anh với em biết là được, nếu em thích thì chúng ta có thể đưa tiền cho cô nhi viện!”

Lâm Thiên ôm lấy nàng rồi vỗ về nói, “Nhưng mà, nhưng mà …” “Không có nhưng nhị gì cả, cây ngay không sợ chết dứng, người khác nói như thế nào đâu có quan trọng, cứ kệ cho bọn họ nói đi, họ nói vậy cũng chẳng qua là do quá ghen tị thôi mà, em không cần để ý đến bọn họ đâu, hiểu chưa? Lâm Thiên nói xong kiền giúp Chu Dao lau khô nước mắt “Em xem xem, khóc cho sưng cả mắt rồi, nhìn giống như một chú mèo nhỏ, thôi nhanh đi vào lớp thôi!”

Bị Lâm Thiên ôm ngay trước mặt mọi người Chu Dao đỏ bừng mặt nhỏ giọng nói: “Mau buông tay ra, mắc cỡ chết người rồi!” Lâm Thiên mỉm cười buông tay ra, đối với ánh mắt của người khác không thèm để ý tới!

Hai người đi vào phòng học, ngồi ở hai vị trí sau cùng ngồi xuống, Trước kia Chu Dao thường ngồi ở phía trên, nhưng mà đấy cũng chỉ là thói quen mà thôi, cũng không phải nàng không hiểu bài giảng của Tả Hàn Yên, bây giờ cùng Lâm Thiên ngồi ở đây, cũng rất tốt khỏi làm người khác chú ý!.

Tiết học còn chưa bắt đầu Lâm Thuên nhìn về phía Ngụy Phong thấy hắn đang cười hắc hắc, rồi tiếng tin nhắn từ di động vang lên, Lâm Thiên liền mở ra, quả nhiên là tin nhắn của Ngụy Phong: “Hắc hắc, thật cao hứng khi thấy ngươi còn sống, đêm qua vẫn chưa tinh tẫn thân vong hả, đêm qua ở khách sạn nào vậy?”.

“Cái gì vậy?” Chu Dao tò mò hỏi han, “Không được, cái này em không nên biết!” Lâm Thiên vội vàng cự tuyệt, Không nên cho nữ hài tử thuần khiết như Chu Dao đọc tới những chuyện thế này, “Chẳng lẽ là tin nhắn của một nữ sinh!” Chu Dao giả bộ giận dữ, lầm bầm nói.

Lâm Thiên vội vàng lắc đầu: “Không phải, là tin nhắn của lão Ngụy” “Vậy thì sao không thể đọc tin nhắn” Chu dao không nghe theo liền nói. “Do nội dung em không nên đọc!” rồi cuối cùng Lâm Thiên liền nói thầm vào tai của Chu Dao, Sắc mặt của nàng nhanh chóng ửng đỏ, lập tức đoạt điện thoại từ tay của Lâm Thiên.

“A, phi phi, Ngụy Phong không ngờ cũng viết được những tin nhắn như thế này?!” Chu Dao đỏ mặt nói. “Đây gọi là tri nhân tri diện bất tri tâm, lão Ngụy bề ngoài thấy rất thiện lương thuần khiết, nhưng bên trong không ngơ cũng phóng đãng như vậy!” Lâm Thiên nói xong trong lòng lòng như là nở hoa rồi, cũng không biết nếu mà Ngụy Phong biết Lâm Thiên đánh giá hắn như vậy không biết hắn sẽ phản ứng như thế nào!

Hai người đang cười nói một tí thì tiếng chuông vào học vang lên và tiếp theo đó là cô giáo Tả Hàn Yên với bộ mặt lạnh lùng tiến vào phòng học, đi theo sau còn có hai cảnh sát. “Lâm Thiên đồng học, hai vị cảnh quan có việc muốn gặp ngươi, phiền ngươi đi ra ngoài một chút!” Tả Hàn Yên lạnh lùng nhìn về phía Lâm Thiên đang ngồi phía sau nói.

Cảnh sát tìm mình? Lâm Thiên hơi hơi nhíu mày, không phải là Nhạc Chấn Thiên làm đấy chứ, nếu có gì thì gọi điện là được sao cần phải kêu hai tiểu cảnh sát đến quấy rầy hắn làm gì. “Yên tâm, không có việc gì đâu!” hắn nhìn về phía Chu Dao, vỗ vỗ vai nàng an ủi.

“Ân!” Chu Dao ngẫm lại với thân phận của Lâm Thiên thì ngay lập tức cảm thấy an toàn, lấy thân phận cố vấn đặc biệt của Long Tổ thì ngay cả Nhạc Chấn Thiên cũng phải khiêm nhường, huống chi là hai tiểu cảnh sát!.

Đứng dậy hướng về phía hai người cảnh sát kia đia tới, “Lâm Thiên đồng học, ngươi là kẻ khả nghi trong việc trộm một món châu báu có giá trị rất lớn, mời ngươi đi theo chúng ta một chuyến!” Một trong hai cảnh sát kia lên tiếng, vừa nói xong cả lớp liền ngay laajo tức ồ lên, Lâm Thiên tăng cho Chu Dao món quà trị giá hai nghìn vạn đô la là chuyện mà ai cũng biết, chẳng lẽ đôi khuyên tai kia là do hắn ăn trộm, trong lòng rất nhiều người đều nghĩ như vậy!

“Ai đã bị mất số châu báu đấy? Lâm Thiên cười lạnh nói.

“Là Thái thị châu báu, là của tổng giám đốc Thái Thiên tiên sinh ông ấy báo án nữa giờ trước!” Một người cảnh sát còn lại nói. “Nửa giờ, từ khi nào hiệu suất của cảnh sát các người lại nhanh như thế, các ngươi không phải phụ trách khu 9 phải không?” Lâm Thiên nói.

“Đúng vậy, chúng ta thuộc khu thứ tám, Thái Thiên tiên sinh là báo án ở chỗ chúng ta nên chung ta tiếp nhận vụ án!”

“Theo ta đi ra!” Âm thanh của Lâm Thiên lạnh lùng mà khí thế giống như hắn không phải là kẻ bị tình nghi mà là thủ trưởng của bọn họ, hai cảnh sát nhìn nhau giống như đã trông thấy quỷ, từ lúc vào nghề đến giờ chưa lúc nào thấy kẻ tình nghi nào lại kiêu ngạo như thế, Lâm Thiên ra khỏi phòng học, bọn họ cũng đành đi theo.

Nếu đây không phải là lớp của Tả Hàn Yên chỉ sợ lúc này, mọi người đã đuổi theo xem như thế nào rồi, nhưng mà cho dù như thế cả phòng học vẫn ầm ầm hẳn lên, không còn tâm trí học hành nữa!

“Có người theo người ta vì có tiền, nhưng không ngờ đối phương là kẻ trộm, các ngươi nói chuyện này có tú vị hay không?” Phía sau Chu Dao có một cô gái mặc quần áo trông sexy trào phúng cười nói. “Đừng nói như vậy, Lâm Thiên làm sao là những chuyện như vậy được?”

“Ngươi cũng không biết rồi, đó gọi là tri nhân tri diện bất tri tâm, Lâm Thiên trước kia cũng rất tầm thường đột nhiên hắn lại trở nên giàu có như vậy, các ngươi không thấy kì quái hay sao?” Nữ nhân kia tiếp tục nói, “Ta xem việc này có khỏang 90% là sự thật rồi!

Chu Dao phẫn nộ đứng lên căm tức nhìn người kia nói: “Ngươi im miệng, Lâm Thiên không bao giờ đi trộm châu báu của ai cả!”

Nhấn Mở Bình Luận