Chương 227: Đấu với Hỏa Đế

Tinh Giới

Hình Thiên hừ lạnh một tiếng:

– Hôm nay ngươi phải chết!

Sát khí khiến người run sợ bắn thẳng lên tầng mây, những quân nhân Nhật Bản bình thường sợ hãi mặt không còn chút máu, hấp tấp rời đi xa một chút.

Áng mây lửa từ chân trời xa kéo đến, nếu là ban ngày thì không dễ thấy, nhưng bây giờ bầu trời sắp tối đen, mây lửa lớn như vậy hấp dẫn vô số người chú ý. Trong mây lửa vọng ra thanh âm như sấm.

– Hình Thiên, ngươi dám!?

Lâm Thiên trề môi nói:

– Có gì hay mà làm khoa trương vậy?

Mây lửa là Hỏa Đế làm ra, người nói chuyện cũng là Hỏa Đế.

Chớp mắt Hỏa Đế cưỡi mây lửa tới trên đỉnh đầu nhóm Lâm Thiên.

A Đạo Phu reo lên:

– Bái kiến Hỏa Đế tiền bối!

Có Hỏa Đế ở, trái tim A Đạo Phu yên ổn lại. Hình Thiên có dữ dằn mấy cũng không dám ngang ngược trước mặt Hỏa Đế.

Mây lửa thu lại, Hỏa Đế xuất hiện bên cạnh A Đạo Phu. Hỏa Đế vẫn như trước, áo đỏ, tóc lông mày râu đỏ rực.

Hỏa Đế lạnh lùng hỏi:

– A Đạo Phu, đệ tử vô dụng của ta đâu?

– Hỏa Đế tiền bối, hắn... Hắn...

A Đạo Phu do dự:

– Hắn đã bị Lâm Thiên giết!

A Đạo Phu chần chừ vì sợ Hỏa Đế nóng giận giết luôn gã. A Đạo Phu biết nhị đệ tử của Hỏa Đế đã bị Lâm Thiên giết trong đại tái thanh niên Võ Giả đệ nhất thế giới. Tính tình Hỏa Đế không tốt, hai đệ tử đều chết trong tay Lâm Thiên, nước đá cũng không dập tắt được lửa giận.

Khi Hỏa Đế sắp đến thì Lâm Thiên đã thu Chu Dao vào không gian Tinh Giới, cho nên hắn không lo an toàn của nàng. Nguyệt Vũ, Hình Thiên thì thực lực của họ có thể tự bảo vệ mình. Vấn đề thu Chu Dao vào không gian Tinh Giới có bị nhóm Nguyệt Vũ nghi ngờ hay không thì Lâm Thiên bất chấp, an toàn của nàng quan trọng hơn bất cứ cái gì. Hơn nữa thực lực hiện tại của Lâm Thiên không cần kiêng kỵ quá nhiều người trên Trái Đất.

Hỏa Đế hừ lạnh một tiếng:

– Lâm Thiên, lại là ngươi! Tốt, tốt lắm, hôm nay ta chờ xem ngươi làm sao sống rời khỏi đây! Nếu qua mười năm với thiên phú của ngươi có lẽ thực lực không kém hơn ta, nhưng hiện tại ngươi còn chưa lọt vào mắt ta, hừ!

Hỏa Đế tức giận bật cười:

– A Đạo Phu, tuy hôm nay ngươi không tính là khoanh tay đứng nhìn nhưng vẫn có tội. Bắt giữ Nguyệt Vũ kia lập công chuộc tội đi!

A Đạo Phu liên tục gật đầu:

– Hỏa Đế tiền bối đã dặn A Đạo Phu nhất định làm tốt, nhưng Hình Thiên...

– Hừ! Một mình ta không ứng đối được hai người đó sao!?

Hỏa Đế hừ mạnh:

– Ngươi chỉ lo bắt giữ Nguyệt Vũ kia là được.

A Đạo Phu cung kính nói:

– Vâng vâng, với thực lực của Hỏa Đế tiền bối thì giết Hình Thiên, Lâm Thiên dễ như trở bàn tay.

A Đạo Phu thầm nhủ hôm nay may mắn, chỉ cần bắt Nguyệt Vũ. Với thực lực của A Đạo Phu tuy hơi khó khăn nhưng miễn cưỡng làm được.

Hình Thiên đi đến bên cạnh Lâm Thiên:

– Lâm cố vấn!

Lâm Thiên phất tay:

– Mình ta đối phó lão thất phu được rồi. A Đạo Phu là của ngươi, hai nam nhân chúng ta ở đây không thể để Nguyệt Vũ bị ăn hiếp được.

Hình Thiên từ chối:

– Lâm cố vấn, tuyệt đối không được! Hỏa Đế là dị năng giả hỏa hệ cấp SSS, thực lực không yếu chút nào!

Bây giờ Hình Thiên còn chưa biết Lâm Thiên đã tăng thực lực đến Nguyên Anh kỳ, gã không xem trọng hắn cho lắm. Kim Đan Kỳ và Nguyên Anh kỳ chênh lệch rất lớn, trong lòng Hình Thiên thật tình không tự tin có thể cùng Lâm Thiên đối kháng Hỏa Đế. Cao thủ Nguyên Anh sơ kỳ có thể đấu một lúc với ba cao thủ Kim Đan đại viên mãn, thực lực Hỏa Đế mạnh hơn Nguyên Anh sơ kỳ.

Lâm Thiên lạnh lùng nói:

– Hình Thiên, chấp hành mệnh lệnh, lão thất phu là của ta! Hắn không muốn tha cho ta nhưng ta cũng chẳng muốn bỏ qua hắn! Ngươi và Nguyệt Vũ lo giải quyết A Đạo Phu đi.

Bị Lâm Thiên gọi là lão thất phu khiến Hỏa Đế tức xì khói.

Hỏa Đế bình tĩnh lại lạnh lùng nói:

– Tốt, người trẻ tuổi đúng là hào khí.

A Đạo Phu thấy bộ dáng Hỏa Đế thì tránh xa mấy bước. A Đạo Phu biết rõ khi Hỏa Đế tức giận rồi bỗng bình tĩnh lại không có nghĩa là hết giận, ngược lại lão đã tức lên đến đỉnh điểm. Lúc này Hỏa Đế đáng sợ hơn bình thường rất nhiều.

Hình Thiên hừ lạnh một tiếng:

– A Đạo Phu, chúng ta đến bên cạnh tiếp tục!

Hình Thiên bay đi xa.

– Sợ ngươi chắc?

Sau lưng A Đạo Phu xuất hiện dòng khí mãnh liệt đẩy gã nhanh chóng đuổi theo Hình Thiên, trong lòng cảm thấy Hình Thiên thật đáng yêu, ở bên cạnh Hỏa Đế khiến gã không cảm giác an toàn.

Hỏa Đế mới vừa nói Hình Thiên là một trong các đối thủ của lão, vốn không định để gã đi thế này. Nhưng trong chớp mắt Hỏa Đế cảm giác bị tỏa định, lão mà nhúc nhích một cái sẽ hứng chịu công kích sấm sét của Lâm Thiên. Trong lòng Hỏa Đế không nắm chắc có thể ngăn lại Hình Thiên và đỡ công kích của Lâm Thiên. Trong tình huống đó Hỏa Đế lý trí chọn để Hình Thiên rời đi, hoàn toàn tập trung chú ý vào Lâm Thiên.

Hỏa Đế trầm giọng hỏi:

– Ngươi đột phá?!

Lâm Thiên vừa mới tỏa định Hỏa Đế, cảm giác đó tuyệt đối không phải một nhân vật Kim Đan kỳ có thể làm được. Hỏa Đế cảm giác như bị cường giả cùng đẳng cấp tỏa định, lão biết lúc trước Lâm Thiên là Kim Đan đại viên mãn. Vậy lúc này rất có thể Lâm Thiên đã đột phá Kim Đan kỳ đạt đến Nguyên Anh kỳ.

Lâm Thiên lạnh nhạt nói:

– Nhờ hồng phúc của lão già nhà ngươi.

Lâm Thiên lòng máy động, Thanh Linh kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu.

Thanh Linh kiếm lấp lánh ánh sáng xanh khiến con ngươi Hỏa Đế co rút.

– Pháp bảo cấp bảo khí của người Trung Quốc các ngươi, không ngờ đến bây giờ ngươi còn che giấu thủ đoạn lợi hại như vậy, hèn gì dám đấu một mình với ta!

Nhân vật Nguyên Anh sơ kỳ bình thường không đánh lại đối thủ sớm vào cấp SSS như Hỏa Đế, nhưng cộng thêm một pháp bảo cấp bảo khí thì chênh lệch rút ngắn nhiều.

Hỏa Đế cuồng cười:

– Dù ngươi có pháp bảo cấp bảo khí vẫn không đánh lại ta. Người trẻ tuổi, xung động là ma quỷ, ha ha ha ha!

Tưởng tượng thanh niên tài tuấn mới vào Nguyên Anh kỳ sẽ mất mạng dưới tay mình thì Hỏa Đế rất hưng phấn:

– Hai Kim Đan sơ kỳ đổi một Nguyên Anh kỳ, món mua bán này vẫn là ta lời, ha ha ha ha ha ha!

Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng:

– Lão thất phu, đúng lúc vừa rồi không thử kiếm đàng hoàng, giờ lấy ngươi tế kiếm!

Thanh Linh kiếm vụt qua đâm vào đầu Hỏa Đế.

Giọng Hỏa Đế vang lên trên đỉnh đầu Lâm Thiên:

– Lưới lửa!

Hỏa Đế bị Thanh Linh kiếm đâm thủng đầu thì ra chỉ là tàn ảnh để lại, lưới lửa là vệt lửa nhiệt độ cực cao bệnh vào nhau. Giọng Hỏa Đế mới cất lên thì lưới lửa đã cách đầu Lâm Thiên chưa tới một thước. Lâm Thiên không ngờ mới qua một chiêu với Hỏa Đế mà hắn đã rơi vào thế yếu. Lâm Thiên thầm nhủ lão già sống một, hai trăm năm không dễ đối phó. Lòng máy động, Thanh Linh kiếm trở lại trên đầu Lâm Thiên, kiếm khí kinh người đâm thủng chính giữa lưới lửa, kiếm khí tấn công Hỏa Đế.

– Thu!

Hỏa Đế giơ tay, một luồng hỏa viêm biến kiếm khí thành vô hình. Lưới lửa thủng một lỗ chính giữa nhanh chóng co rút vào trong. Lâm Thiên lao ra khỏi lỗ thủng theo kiếm khí, hắn hít ngụm khí lạnh, nếu chậm một chút thì lưới lửa đã trói hắn lại. Với nhiệt độ cao của lưới lửa, dù thân thể Lâm Thiên mạnh mẽ cũng sẽ bị đốt gần chết.

Tuy Lâm Thiên trốn thoát chiêu này nhưng Hỏa Đế không hề lo lắng, lão cười nói:

– Lâm Thiên, ngươi vẫn còn quá non!

So với Hỏa Đế thì kinh nghiệm chiến đấu của Lâm Thiên quá yếu, chắc chắn hôm nay hắn sẽ chết trong tay lão.

Lâm Thiên đứng trên nóc một tòa nhà cao hơn mười thước, đối diện với Hỏa Đế đứng trên nóc tòa nhà khác cách xa hơn mười thước.

– Lão thất phu, đây mới chỉ là bắt đầu, kết cuộc như thế nào e rằng không như lão tưởng tượng!

Hỏa Đế cuồng cười:

– Ngươi nói đúng, kết cục sẽ không như ta tưởng tượng! Ngươi sẽ chết thảm hơn ta tưởng, ha ha ha ha ha ha!

Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Chỉ có Thanh Linh kiếm e rằng không đối phó được lão thất phu Hỏa Đế.

Nhiếp Hồn Nhãn âm thầm khởi động, đáy mắt Lâm Thiên bắn ra tia sáng đỏ, người ngoài không thấy được. Mắt Hỏa Đế lóe tia sáng lạnh, gai tinh thần ngưng tụ sát ý đâm vào mắt Lâm Thiên.

Hỏa Đế không ngờ chiêu công kích tinh thần của lão bị Lâm Thiên nhìn thấu, công kích tinh thần thì vẫn dùng lực lượng linh hồn. Sau khi Lâm Thiên khởi động Nhiếp Hồn Nhãn có thể trực tiếp thấy linh hồn Hỏa Đế, hắn nhìn thấy quả cầu ánh sáng linh hồn màu đỏ to cỡ bóng rổ của lão đột nhiên tách ra một phần nhỏ. Phần nhỏ đó biến thành tia chớp hình mũi tên trong mắt trái Hỏa Đế bắn tới mắt phải của hắn.

Lâm Thiên vốn định dùng Nhiếp Hồn Nhãn khống chế linh hồn Hỏa Đế, dùng Thanh Linh kiếm diệt cơ thể lão. Nhưng thấy Hỏa Đế sử dụng công kích tinh thần thì lòng Lâm Thiên máy động, để mặc gai tinh thần bắn vào trong thức hải. Lâm Thiên phát ra tiếng rên, thụt lùi ba, bốn bước.

Hỏa Đế cười khẩy nói:

– Thì ra không chịu nổi một kích.

Hỏa Đế chỉ định dùng công kích tinh thần quấy nhiễu Lâm Thiên, không ngờ một chiêu thành công.

Hỏa Đế thầm nghĩ:

– Rốt cuộc vẫn quá trẻ tuổi, không phòng ngự tinh thần lực.

Hỏa Đế không sử dụng dị năng hỏa hệ, lão không chút suy nghĩ đổ dồn tinh thần lực xâm nhập vào não Lâm Thiên.

Khi tinh thần lực của Hỏa Đế xâm nhập vào thức hải của Lâm Thiên thì cảm giác không ổn. Thức hải của Lâm Thiên hoàn toàn khác với Hỏa Đế tưởng tượng, lão chưa từng nghe nói trong thức hải của ai toàn một mảnh đỏ rực. Trái hồn lực màu đỏ hai lớn một nhỏ đó là gì? Khiến Hỏa Đế cảm thấy uy hiếp nhất là ngọn lửa đỏ cháy hừng hực chặn đường lui của lão.

Hỏa Đế luôn chơi với lửa nên cực kỳ quen thuộc với nó, nhưng lão không nhận ra ngọn lửa đỏ đó là lửa gì. Ngọn lửa khiến Hỏa Đế cảm thấy uy hiếp, nguy hiểm mạng sống. Đường đường là Hỏa Đế lại sợ lửa, nếu nói ra e rằng không ai tin.

Hỏa Đế ở trong thức hải của Lâm Thiên là người khổng lồ cao mấy chục thước. Người khổng lồ cẩn thận ngước đầu lên nhìn chằm chằm đoàn lửa chỉ to cỡ nắm tay mình lẳng lặng đốt cháy gần đỉnh đầu.

Giọng Lâm Thiên vang vọng trong không gian ý thức:

– Hỏa Đế, hoan nghênh vào làm khách trong không gian ý thức của ta.

Ý thức của Hỏa Đế xâm nhập vào thức hải của Lâm Thiên như thiêu thân lao đầu vào lửa, trước hồn hỏa thì ý thức Hỏa Đế mạnh mấy cũng chỉ có nước chết.

– Lâm Thiên, ngươi đừng tưởng rằng lừa ta tiến vào thì làm gì được ta!

Hỏa Đế lạnh lùng cười:

– Tuy không gian ý thức của ngươi hơi kỳ lạ chút nhưng cả đời ta qua vô số cuộc chiến lớn nhỏ, trường hợp nào chưa từng gặp?

Lâm Thiên cười khẩy nói:

– Vậy ngươi cứ thử xem.

Phần ý thức của Hỏa Đế vào địa bàn Lâm Thiên, nếu hắn không làm gì được thì lão chủ nhân của Tiểu Linh sống mấy chục năm uổng phí.

– Hãy nếm mùi vị hồn hỏa đi!

Lâm Thiên lòng máy động, hồn hỏa nhỏ xíu đối với thể ý thức Hỏa Đế bỗng điên cuồng trướng lớn, chớp mắt khuếch trương cực kỳ to bao vây thể ý thức Hỏa Đế lại.

Giọng Lâm Thiên tàn nhẫn vang vọng trong không gian ý thức:

– Diệt!

Hồn hỏa bao vây thể ý thức Hỏa Đế bốc cháy. Ý thức Hỏa Đế phát ra tiếng gào rú, linh hồn của lão mạnh hơn linh hồn Kim Đan sơ kỳ lúc trước bị Lâm Thiên hấp thu rất nhiều, ý thức không thể bị diệt ngay trong chớp mắt. Nhưng Hỏa Đế chống đỡ lâu thì càng khổ nhiều. Mười giây sau tiếng gào thét biến mất, ý thức Hỏa Đế tiến vào người Lâm Thiên bị hồn hỏa cuốn ra không gian ý thức thông qua kinh mạch bí ẩn chạy vào đan điền.

Tuy hồn hỏa có thể rời khỏi hạ đan điền của Lâm Thiên nhưng vì nó không có hồn hỏa sinh ra liên miên không dứt chống đỡ, không đủ sức luyện hóa ý thức Hỏa Đế hoàn toàn nên cần diệt ý thức Hỏa Đế rồi bao vây năng lực linh hồn mang về đan điền.

Được nguyên trong đan điền giúp sức, hồn hỏa càng tăng lên, năng lực linh hồn Hỏa Đế càng luyện càng nhỏ, càng thiếu càng tinh túy.

Bên ngoài, trong cơ thể Hỏa Đế còn một phần ý thức.

Hỏa Đế bình tĩnh đánh giá Lâm Thiên trúng công kích tinh thần lực rồi không hề nhúc nhích, thầm nghĩ:

– Nếu có thể gieo hạt giống tinh thần sâu trong tinh thần Lâm Thiên thì có thể không giết hắn, thêm một nô lệ tu vi đến Nguyên Anh kỳ cũng tốt. Bởi vì Lâm Thiên phong tỏa không gian ý thức nên Hỏa Đế không biết phần ý thức vào thức hải Lâm Thiên đã như bánh bao thịt đánh chó có đi không về.

Lâm Thiên đột nhiên mở mắt ra, Hỏa Đế biểu tình cực kỳ khó xem. Hỏa Đế thấy trào phúng trong mắt Lâm Thiên, đúng vậy, trào phúng. Hỏa Đế là dị năng giả hỏa hệ sớm đến cấp SSS, được tôn làm tồn tại Hỏa Đế vậy mà bị một tiểu tử mới vào Nguyên Anh kỳ cười nhạo!

Nhấn Mở Bình Luận