Chương 2: Lam Tinh Xuống Hạng

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Để Trở Thành Minh Tinh

Nàng từ từ giơ hai tay lên và đặt ô xuống đất.“Máy bay của tôi bị rơi, tôi đi từ trong khu rừng ra , tôi chỉ có một mình … “Mùi máu trong không khí càng ngày càng nồng n đậm, Vân Mạt cởi bỏ ba lô xuống : “Ngươi bị thương sao? Tôi có thuốc.”“Lại đây, không cần có tâm tư gì khác.”Giọng nói của người đàn ông khàn khàn, từ từ tháo vũ khí xuống.Vân Mạt chậm dãi xoay người, trong lòng chửi thề, đối với Thiên Đạo dựng vô số ngón giữa.

????????????????????????????Mẹ kiếp đây có phải là sinh lộ không?!Thương thế của người này còn nặng hơn của nàng.Không thể che lấp được mùi máu tanh nồng đậm.“Trong hộp y tế có thuốc, ta xem không hiểu, ngươi xem có dùng được không?”Vân Mạt trầm giọng hỏi, bất quá đây cũng là hy vọng.Người đàn ông ngồi cạnh rễ cây, tiêm thử vài ống thuốc từ hộp dụng cụ y tế vào cơ thể.“Tiên sinh tên họ là gì??” Vân Mạt hỏi.Ở tinh tế chết tiệt này hầu như không có sức mạnh của tín ngưỡng, thậm chí linh khí cũng thiếu đến mức đáng thương, nàng cư nhiên không thể thấy rõ khuôn mặt của đối phương.Người đàn ông không nói gì, chỉ lặng lẽ thay bộ quần áo dính máu và chôn chúng trong một ổ gà gần đấy.Thoạt nhìn, anh ta giống như là một người có kinh nghiệm sinh tồn hoang dã rất dày dặn.Vân Mạt nhìn hắn, trên đầu có một đám hắc khí, vẻ mặt tuy đã ngoài 30 tuổi, nhưng khi cởi áo ra, nàng liếc mắt nhìn thấy, tuổi xương cốt của người này chắc không quá 25.Xem ra là dịch dung, thời đại này mặt nạ da người lợi hại như vậy sao?“Chúng ta làm cách nào để có thể đi ra ngoài? Ngươi có thể liên hệ đến bên ngoài không?” Vân Mạt hỏi hắn.“Đừng có trông chờ vào đội cứu hộ và tìm kiếm, ngươi sẽ không sống được đến ngày họ tìm thấy ngươi đâu.” Nam nhân này nói.Vân Mạt nghẹn một chút vì sự khinh thường trong lời nói của hắn.“Vậy chúng ta tự mình đi ra ngoài sao?”Vân Mạt ngập ngừng hỏi, chỉ có hai người bọn họ ở đây.

Trước mắt nàng không còn nhiều sức tấn công, thời điểm mấu chốt còn có thể trở thành bia đỡ đạn.

Đổi lại thành cái người bình thường hẳn là cũng sẽ mang theo nàng.“Nếu ngươi có mệnh chống được đến rạng sáng ngày mai, có lẽ ngươi còn có một cơ hội.””Ta? Thế còn ngươi thì sao?””Ta không chết được!”Vân Mạt:…Chết lặng…Đau đớn, kinh tởm vì bị khinh thường!Thực mau, nàng liền minh bạch ý của người đàn ông này.Khu rừng rậm này vào ban đêm, quá nguy hiểm.Thật khó để nàng có thể tượng tượng được mình đã làm như thế nào sau khi một mình đi bộ lâu như vậy rồi mà không gặp bất cứ nguy hiểm nào, chẳng nhẽ lại là mệnh nàng mang theo đại khí vận…?Trong lúc đang trầm tư suy nghĩ, Vân Mạt cảm thấy hắc khí trên đầu người đàn ông này càng dày hơn, đặc biệt ở về phía bên trái.“Cẩn thận, bên trái.”Nàng vô thức hét lên.“Bang.”Nam nhân giơ chân đạp một cái, một tiếng va chạm mạnh từ phía sau một cái cây cách đó không xa truyền đến.“Là Liệp Tông thú, mau rời khỏi đây.”Vân Mạt biết rằng loại sinh vật này sống theo bầy đàn, tương tự như loại sói đồng cỏ, một khi đã bị bao vây, lấy thương thế của hai người, hẳn phải chết không thể nghĩ ngờ.Nam nhân vừa nói dứt lời liền lao về khu rừng phía trước.“Đừng đi hướng đó, đi bên phải.”Với sự soi sáng của bộ não trí tuệ và tầm nhìn độc đáo của mình, nàng có thể cảm thấy hắc khí của người đàn ông này trở lên nặng nề hơn khi cố bước về phía trước.Có lẽ đây là ý nghĩa của chuyển cơ đi.Nàng tuy rằng không có năng lực tiếp tục bói toán, cũng như tính toán vận mệnh của chính mình.

Nhưng thông qua trình độ đậm, nhạt của hắc khí trên đỉnh đầu hắn, ít nhất nàng vẫn có thể phán đoán được con đường kia có chút an toàn hơn.Người đàn ông không hề nghi ngờ lời nói của nàng, có thể trong lòng anh ta, đi đến đâu cũng vậy.Liệp Tông thú là động vật đi săn cực giỏi, hai người bọn họ nhanh chóng hướng về phía đường bên phải chạy.Chung quanh có thể nhìn thấy không ít đôi mắt màu vàng, nam nhân vừa chạy vừa quan sát địa hình, những sinh vật này tốc độ cực kì nhanh.

Nếu không phải bị khẩu súng bắn tỉa của hắn dọa, thì bọn chúng đã lao đến đây từ lâu rồi.Vân Mạt khó khăn lắm mới đuổi kịp tốc độ của hắn, chiếc dù to lớn này thực sự đóng rất nhiều vai trò vào những thời điểm quan trọng, ít nhất có thể chặn đứng những thứ ngông cuồng nhảy ra trong thời gian ngắn.Vân mạt không mạnh mẽ về thể chất, nhưng nàng luôn có thể dẫm lên một chỗ đứng vững chắc, vừa kịp tránh thoát con linh cẩu lao vào.Nam nhân bớt thời gian nhìn sang nàng, ánh mắt trở lên lạnh lẽo, thuận tay đánh chết con linh cẩu hướng về bờ vai hắn cắn.Sáu con Liệp Tông thú, phải mất nửa giờ mới hạ được chúng.Hai con mắt đen nhánh của người nam nhân này nhìn chằm chằm Vân Mạt, trầm giọng hỏi.

“Tiếp theo đi như thế nào?”Vân Mạt sững sờ, cảm giác vủa người này thật sự rất mạnh.“Ném sáu lần!”Vân Mạt đem cúc áo đưa cho hắn, mở lòng bàn tay của mình ra, ý bảo có thể ném vào trong tay nàng.Liều mạng vậy, tính không được vận của chính mình, vậy mượn mệnh của người khác tính chắc là cũng được a.Nam nhân bán tín bán nghi, tuỳ ý ném vài cái.“Khảm hạ, tốn thượng, phong thủy đổi thay, hào thứ 6, dùng ngựa khỏe cứu, quẻ cát ““Tìm một con động vật và đi theo nó.”…..Hai người bắt gặp một con quái thú nhỏ hình tứ giác, một đường đi theo nó không nói chuyện.

Khi đến rạng sáng, rốt cuộc nghe thấy tiếng ‘ồ ồ’ của một con tàu nhỏ.“Lão đại! Có phải lão đại không?”Đầu óc Vân Mạt vốn đã choáng váng, nếu không phải vì khát vọng sống sót, nàng đã ngã xuống từ lâu.Nghe giọng nói kia, thấy thần sắc của hắn thả lỏng, ánh mắt nàng chợt tối sầm lại, hai chân mềm nhũn ngã xuống.Khi tỉnh dậy lần nữa, nàng thấy một căn phòng ngăn nắp, khăn trải giường màu trắng, và một con rô bốt đang giúp nàng trị liệu.Một bệnh nhân chung phòng, bật màn hình video..

Nhấn Mở Bình Luận