Chương 566: Trận đầu của Kiệt Sâm

Dược Thần

Căn cứ theo quy tắc thi đấu lôi đài, vòng hai này bao gồm 32 tuyển thủ được miễn vòng một và 32 tuyển thủ thắng trận, xếp cặp theo thứ tự từ cao nhất gặp thấp nhất.

Kiệt Sâm đứng đầu vòng thí luyện nên đối thủ của hắn là tuyển thủ bài danh thấp nhất trong 32 tuyển thủ thắng vòng một.

Đương nhiên, sau khi trải qua vòng này, tuyển thủ đã có sự sàng lọc rất lớn, mỗi người đều có thân thủ bất phàm.

Bọn họ đều bị loại bỏ ở tầng thứ tư, có thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, cũng có lục giai cao cấp Tôn Linh Sư, hơn nữa chênh lệch không nhiều, thường chỉ bị loại khỏi tầng thứ tư cách nhau chừng mười phút hay giết ít hơn một con thiểm điện báo.

Bài danh trong vòng thí luyện không thể nào đánh giá được thực lực bọn họ, chỉ có quyết đấu mới chính thức quyết ra cao thấp.

Kiệt Sâm là con ngựa ô của vòng thí luyện, áp chế cả yêu nghiệt Khắc Lạp Khắc nên dù trận đấu của hắn chưa bắt đầu thì dân chúng đã vây kín lôi đài.

Sau khi nhân viên công tác sắp xếp xong xuôi, Kiệt Sâm cầm thanh trọng kiếm màu đen đi lên trên lôi đài, đối thủ của hắn đã đợi sẵn ở đó.

- Ngươi chính là Kiệt Sâm?

Đối phươn là một thanh niên mặc chiến giáp màu bạc, tóc cắt ngắn, thân thể cường tráng, trong tay cầm chiến đao cực lớn, lạnh lùng nhìn Kiệt Sâm.

Kiệt Sâm mỉm cười gật đầu.

- Hừ, dựa vào ăn gian leo lên bài danh đệ nhất, chuyện như vậy cũng không biết vì sao ngươi làm được.
Đối phương nói vẻ khinh thường.

- Nhớ kỹ, ta tên Áo Nhĩ Lương, đến từ Khai La đế quốc, trận đấu hôm nay là trận đấu đầu tiên của ngươi nhưng đáng tiếc cũng là trận đấu cuối cùng. Cái xó xỉnh Tây Bắc lại có tuyển thủ lên tới thứ nhất, thật khiến người ta cười rụng răng, ta nói tiểu tử ngươi ăn gian cũng lớn gan đấy!

Áo Nhĩ Lương là tuyển thủ của Khai La đế quốc, trong lần thí luyện chỉ bài danh 87, dĩ nhiên nghe nói qua đệ nhất danh thí luyện là Kiệt Sâm nhưng trong lòng hắn cũng như một số người khác, cho rằng Kiệt Sâm ăn gian mới lên tới vị trí này.

Đặc biệt là tuyển thủ bài danh thứ 101 của Khai La đế quốc còn là bằng hữu của Áo Nhĩ Lương nên trong lòng hắn càng căm tức, sau khi biết Kiệt Sâm là đối thủ của mình càng mừng rỡ.

- Bớt sàm ngôn đi, ngươi cho rằng ta ăn gian vậy đi ra thành tích như vậy dùng thực lực nói chuyện a! Kiệt Sâm lạnh nhạt, trọng kiếm sau lưng đột nhiên vút lên rời khỏi vỏ, mũi kiếm xéo xuống dưới, khí tức bộc phát.

- Bớt sàm ngôn đi, bắt đầu trận đấu!

- Đúng, bắt đầu thi đấu!

- Đánh, chúng ta muốn xem quyết đấu!

Dân chúng bên dưới cũng rống to, thần sắc kích động, bọn họ đều muốn xem Kiệt Sâm bài danh đệ nhất có thực lực thế nào.

- Hai vị, hiện tại, trận đấu bắt đầu!
Trọng tài đến từ Song Tháp hét to.

- Cuồng vọng, trong vòng mười chiêu, ta sẽ cho ngươi lăn xuống đài!
Khuôn mặt Áo Nhĩ Lương âm lãnh, hỏa hồng sắc linh lực từ cơ thể hắn vọt lên. Hắn nắm chặt chuôi đao, bàn chân giẫm mạnh xuống mặt lôi đài. Trong tiếng bạo vỡ, cả người hắn hóa thành một đạo lưu quang hỏa hồng sắc rồi như thiên thạch giáng xuống, mang theo linh lực khủng bố nhắm ngay Kiệt Sâm lướt đến.

- Cút xuống đi!
Trong ngọn lửa, Áo Nhĩ Lương gào thét, chiến đao bổ thẳng xuống, hỏa hệ linh lực rừng rực bao trùm lên Kiệt Sâm.

Đối mặt với công kích khủng bố của đối phương, Kiệt Sâm thần sắc lạnh nhạt, bước chân khẽ phiêu động, đột nhiên lui về phía sau mấy bức tránh được.

- Có thể tránh?
Áo Nhĩ Lương kinh ngạc, nhưng rất nhanh hắn lại cười lạnh, chiến đao tiếp tục huy động bổ tới.

Thân hình Kiệt Sâm lại lay nhẹ, lần nữa tránh thoát.

Với năng lực tránh né của Kiệt Sâm, lúc ở không gian thí luyện có hai trăm con thiểm điện báo thất giai Hoàng cấp linh thú không ngừng công kích cũng không thể chạm vào. Tốc độ Áo Nhĩ Lương dù nhanh, nhưng cũng chỉ đạt tới tốc độ thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư mà thôi, làm sao có thể công kích.

- Lăn xuống đi, lăn xuống đi...

Áo Nhĩ Lương không ngừng gào thét, chiến đao không ngừng phách trảm. Nhất thời, cả lôi đài tràn ngập đao ảnh hỏa hồng sắc bao phủ lấy Kiệt Sâm.

Nhưng mặc cho hắn cố gắng thế nào, phát lực thế nào, chiến đao cũng không thể chạm vào chéo áo của Kiệt Sâm. Điều này khiến hắn nổi trận lôi đình.

Chiến đao đã không đụng vào được Kiệt Sâm, vậy thì hỏa hệ linh nguyên tố toát ra sao có thể làm tổn thương hắn.

- Hỗn đãn, hỗn đãn, tiểu tử ngươi chẳng lẽ chỉ biết trốn. Có gan tiếp một đao của lão tử thử xem!
Hai mắt Áo Nhĩ Lương ngầu đỏ, lúc trước hắn nói mười chiêu sẽ cho Kiệt Sâm lăn xuống đài, giờ đã lên tới mấy trăm đao nhưng không chạm vào được một cọng lông của Kiệt Sâm, sao không khiến hắn bốc hỏa.

- Kiệt Sâm sao chỉ né tránh ah, một chiêu cũng không phản kích?

- Đúng vậy a, làm cái gì?

Thấy đấu pháp này của Kiệt Sâm, không ít người xem làu bàu bất mãn.

Đối với bọn họ, dĩ nhiên muốn xem chiến đấu khốc liệt giữa song phương mà không phải như bây giờ, một phương đang không ngừng công kích, một bên thủy chung trốn tránh.

- Đúng rồi, ta nghe nói Kiệt Sâm lúc ở trong không gian thí luyện cũng cứ thế kéo dài đến hết giờ mới tiến vào tầng tiếp theo.

- Không phải chứ? Tuy hắn né tránh lợi hại nhưng né tránh cũng đâu thắng trận được.

- Hắc hắc, ta xem tiểu tử này là muốn cho Áo Nhĩ Lương hao hết linh lực rồi mới một kích quyết định thắng bại. Cái này gọi là chiến thuật, chiến thuật hiểu không!

Người xem bên dưới nhao nhao bàn tán.

- A!
Trên lôi đài, Áo Nhĩ Lương bất lực gầm lên.

- Ông! Ông! Ông!

Ba đạo linh hoàn xuất ra trên đỉnh đầu của hắn, đồng thời ba hư ảnh hỏa diễm lơ lửng, phát ra khí tức khủng bố.

- Hỏa chi áo nghĩa Hỏa Diễm Đao vũ!

Áo Nhĩ Lương quát lớn, uy áp khủng bố bao phủ lôi đài. Đồng thời, vô số hỏa hệ linh nguyên tố không ngừng ngưng tụ, tạo thành từng đạo đao mang bổ tới Kiệt Sâm.

Trong lúc nhất thời, đao mang hỏa diễm tràn ngập, không khí bốc lên rừng rực.

- Ha ha, xú tiểu tử, để xem ngươi trốn đi đâu!
Áo Nhĩ Lương cười lên ha hả.

Kiệt Sâm nhìn hỏa diễm đầy trời, khóe miệng cười lạnh.

Vừa rồi chẳng qua hắn thí nghiệm một chút về năng lực né tránh lĩnh ngộ trong không gian thí luyện mà thôi.

- Cũng tới lúc chấm dứt trận đấu rồi!
Kiệt Sâm nói khẽ, đồng tử co rút, lao tới Áo Nhĩ Lương như thiểm điện.

- Ầm ầm!

Trong hỏa diễm đầy trời, trên lôi đài không ngừng phát ra thanh âm chấn động. Thân ảnh của Kiệt Sâm biến ảo như cá vượt thác, giăng mắc khắp nơi.

Mọi người chỉ thấy công kích của Hỏa Diễm Đao vũ chỉ xẹt qua được người Kiệt Sâm nhưng không thể chạm vào được người hắn.

- Như vậy cũng được?

- Thực lực né tránh của Kiệt Sâm thật quá kinh khủng.

- Hỏa Diễm Đao mang nhiều như vậy mà không chạm được vào người Kiệt Sâm ?

Mọi người bên dưới vừa ngạc nhiên lẫn khiếp sợ vì năng lực né tránh của. Phải biết rằng Hỏa Diễm Đao vũ là linh kỹ quần công diện tích lớn.

Thân hình Kiệt Sâm rất nhanh tới gần Áo Nhĩ Lương. Hắn nhìn vào Áo Nhĩ Lương đang biến sắc, nhếch miệng:
- Một chiêu, ngươi cút xuông cho ta

Dứt lời, tốc độ Kiệt Sâm lập tức tăng vọt, thân hình phút chốc hóa thành một bóng đen mơ hồ, trọng kiếm giơ cao, kình khí rít lên chói tai.

Cảm thụ kình khí khủng bố, đồng tử Áo Nhĩ Lương bỗng nhiên co rút, tràn ngập hoảng sợ.

Trọng kiếm màu đen mang theo kình khí khủng bố như một đạo ô quang lướt đến. Không khí rạn vỡ như thủy tinh, thanh âm vang lên chói tai.

Dưới một kích lôi đình của Kiệt Sâm, sàn lôi đài cứng rắn không ngừng vỡ ra răng rắc, từng vết nứt nẻ lan tràn, bột đá bắn ra bốn phía.

Công kích của Kiệt Sâm phát động nhanh như tia chớp, nhưng Áo Nhĩ Lương có thể đi đến vòng này cũng không phải may mắn. Tuy hắn hoảng sợ vì thực lực khủng bố mà Kiệt Sâm thể hiện nhưng vẫn kịp ứng biến vào thời khắc mấu chốt.

Ba đạo linh hoàn trên đầu hắn đồng thời chớp động, ba hư ảnh hỏa hệ linh thú ảo ảnh không ngừng tiêu tan, cuối cùng chui vào thân thể Áo Nhĩ Lương.

Trong một sát na, thời gian như ngưng lại, hỏa hệ linh lực điên cuồng ngưng tụ ngoài thân thể Áo Nhĩ Lương. Hắn rú lên từng hồi trầm thấp, linh lực trong cơ thể nháy mắt vận chuyển tới cực hạn, đấu khí màu đỏ cuồng phun, biến thành một hỏa diễm khải giáp màu đỏ.

Đồng thời, chiến đao trong tay hắn cũng bộc phát ra từng đạo quang hoa màu đỏ, một con hỏa hồng sắc linh thú ẩn hiện trên thân đao, uy áp khủng bố hàng lâm, ẩn ẩn truyền đến thanh âm gầm rú khiến lòng người hoảng sợ.

- Chết đi, tiểu tử!
Áo Nhĩ Lương gào thét, chiến đao lập tức hóa thành hơn mười đạo tàn ảnh, hồng mang bạo phát hóa thành vòi rồng hỏa diễm xoáy về Kiệt Sâm.

- Hỏa hệ Áo Nghĩa -- Hỏa chi Tịch Diệt!

Trong tiếng gầm nhẹ, chiến đao trong tay Áo Nhĩ Lương mang theo khí thế hung hãn bổ vào Kiệt Sâm, vòi rồng hỏa diễm chấn động tuôn ra từng luồng hỏa diễm khiến không gian méo mó.

Dân chúng vây xem bên dưới cảm giác như bản thân đang lọt vào một hải dương hỏa diễm, uy thế khủng bố khiến không ít người bất giác lui bước.

Không hổ là tinh anh đến từ toàn bộ đại lục, hơn nữa còn tiến vào được đến vào vòng quyết đấu, Áo Nhĩ Lương tuy chỉ là lục giai cao cấp Tôn Linh Sư nhưng với công kích như thế chỉ sợ thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư cũng không tránh khỏi trọng thương mà bại a?!

Vòi rồng hỏa diễm dần lớn lên trong mắt, cảm nhận được khí tức nóng bỏng lan đến nhưng sắc mặt Kiệt Sâm thủy chung vẫn bình thản.

Hai năm trước, hắn từng đánh chết thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư Khoa Ân Hy Nhĩ, còn giao thủ qua với thất giai cao cấp Hoàng Linh Sư Vi Đức Ngũ Kỳ, đánh chết thiên tài lĩnh ngộ được một bộ phận Kim hệ pháp tắc như A Đức Kim Tư. Thế công của những người này còn mạnh mẽ gấp mười gấp trăm lần tràng diện trước mặt, vì thế công kích hiện giờ của Áo Nhĩ Lương không hề khiến hắn để ý.

Từng đạo tinh mang chớp động trong mắt Kiệt Sâm, tốc độ trọng kiếm trong tay đột nhiên bạo tăng.

- Đã bảo ngươi lăn xuống thì cút đi cho ta, nói một chiêu là một chiêu!

Kiệt Sâm quát khẽ, linh lực ngoài thân hơi chấn động.

- Một kích trí mạng!

Dưới cái nhìn của toàn trường, trọng kiếm trong tay Kiệt Sâm lập tức đâm vào vòi rồng hỏa diễm.

- Ầm!

Sau một thoáng tiếp xúc, thanh âm chấn động dữ dội truyền ra, mặt sân ầm ầm nứt vỡ, bị chấn thành bột mịn, từng vết nứt sâu hoắm không ngừng lan tràn.

Mọi người còn đang khiếp sợ thì nghe thấy một tiếng rên đau đớn. Một bóng người hỏa hồng sắc bay vọt ra từ trong hỏa diễm đến mấy chục thước rồi ngã vật xuống mặt đất bên ngoài lôi đài.

Mọi người lập tức tản ra, để lại một khoảng trống.

- Ầm!
Bóng người hỏa hồng sắc té xuống tạo thành một cái hố sâu.

Mọi người cùng nhìn lại, sau khi thấy rõ người vừa rơi xuống thì đều im bặt.

Người kia chính là Áo Nhĩ Lương nhưng hiện giờ y phục trên người cơ hồ nát bấy, thương thế đầy mình, khóe miệng tràn máu cực kỳ khó coi. Điều khiến mọi người kinh hãi nhất là tay phải của hắn gần như dập nát.

Thấy bộ dạng kinh khủng của Áo Nhĩ Lương, mọi người đều lạnh toát. Thực lực biểu hiện của Kiệt Sâm như vậy, đâu có chỗ nào giống một kẻ ăn gian tiến vào tầng thứ sáu của không gian thí luyện.

Trên lôi đài, sau khi bụi mù tản đi, Kiệt Sâm cầm trọng kiếm nhẹ nhàng đút lại sau lưng. Tư thế bình thản của hắn đối lập mãnh liệt với tư thế chật vật của Áo Nhĩ Lương, thậm chí trường bào của Kiệt Sâm còn phẳng phiu, không một nếp nhăn.

Một người bình thản đứng trên đài, một người ngã xuống chật vật dưới đất. Tư thế đối lập như vậy khiến mọi người hiểu rõ yêu nghiệt với thực lực lục giai cao cấp Tôn Linh Sư tiến vào tới tầng thứ sáu của không gian thí luyện vượt xa Áo Nhĩ Lương xếp hạng tám bảy!

Cho dù trong lòng mọi người, Áo Nhĩ Lương tuyệt đối có thể dùng thực lực lục giai cao cấp Tôn Linh Sư đánh chết thiên tài thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư.

Nhưng điều càng khiến mọi người chú ý hơn là cách Kiệt Sâm ra tay, chỉ một chiêu đúng như lời hắn nói. Tuy trận đấu không hề đứt đoạn nhưng khi Kiệt Sâm xuất thủ chỉ một chiêu, lập tức đánh bại Áo Nhĩ Lương đang dốc toàn lực.

- Trọng tài, trận đấu đã xong chưa?
Kiệt Sâm quay sang hỏi nhân viên công tác của Song Tháp.

- Ah, ah, đã xong!
Trọng tài lúc này mới định thần:
- Trận chiến đấu này, Kiệt Sâm đến từ Tây Bắc đã thắng, tiến vào vòng tiếp theo.

Sau khi trọng tài tuyên bố xong, Kiệt Sâm chậm rãi đi xuống, người xem đều tự động tránh ra. Một trận vừa rồi đã khiến bọn họ hiểu rõ thực lực của hắn.

Lúc rời khỏi luận võ trường, Kiệt Sâm cũng nghe được một hồi bàn tán.

- Khắc Lạp Khắc quá kinh khủng, căn bản không cần ra tay, chỉ khí thế đã khiến cho đối thủ không chịu nổi té ngã.

- Lai Ngang Nạp Đa cũng rất khủng bố, chỉ cần liếc mắt đã khiến đối thủ mất đi tri giác, ngã ra hôn mê, bị loại bỏ. Thậm chí tuyển thủ đồng bạn tiến lên lay tỉnh cũng không thể, còn phải nhờ Lai Ngang Nạp Đa cứu tỉnh.

- Nghe nói Kiệt Sâm xếp đầu ở vòng thí luyện cũng rất khủng bố, toàn trận chiến không để đối phương đụng vào, sau đó một chiêu đã đánh trọng thương đối thủ.

- Biến thái, thật sự là biến thái......

Trên đường đi, Kiệt Sâm nghe qua vô số lời bàn tán, bất giác cười khẽ.

-Ta cũng không tịch mịch trong lần thi đấu lôi đài này, không phải sao?